MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên FullChương 1006: Chúng ta không thể tự tìm cái chết được.”

Chàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên Full

Chương 1006: Chúng ta không thể tự tìm cái chết được.”

381 từ · ~2 phút đọc

Hoàng Thiên cũng muốn biết rõ ràng, nhưng chủ nhà đã hạ lệnh đuổi khách rồi, bọn họ không thể mặt dày mày dạn ở lại được” 

“Không hỏi, chúng ta rời hỏi chỗ này thôi.” 

Hoàng Thiên nói, sau đó dẫn đầu đi ra ngoài. 

Đám người Anh Phỏ không dám không nghe, lúc này đi theo Hoàng Thiên ra khỏi gian nhà tranh. 

Người phụ nữ này thấy thế, ước lượng ba mươi năm triệu trên tay, trong lòng cô ta cũng có chút băn khoăn. 

Một vài chiếc áo khoác rách, áo len, quần lông được cho ba mươi năm triệu, nói ra thì người ta là người bị thiệt. 

Người phụ nữ nghĩ đến đây thì muốn gọi Hoàng Thiên lại, nhưng cuối cùng cô ta vẫn nhịn được. 

“Mẹ, hay là nói cho bọn họ biết di, bằng hồng sau khi bọn họ vào núi bị hại thì phía làm sao?” 

Đứa bé nắm lấy tay người phụ nữ, ngẩng đầu lên nói. 

“Trước khi nhóm người kia rời đi đã nói không cho phép nói về họ với bất cứ ai, nếu không sẽ giết chúng ta. Bé Bò, chúng ta không thể tự tìm cái chết được.” 

Người phụ nữ ôm chặt lấy Bé Bò, sợ hãi nói. 

Bé Bò cũng không nói gì nữa, lựa chọn nghe theo lời mẹ. 

Đám người Hoàng Thiên vừa mới ra khỏi nhà, Hoàng Thiên vẫn có thể nghe rõ rằng đối thoại của hai mẹ con trong phòng. 

Nếu hai mẹ con này đã lo sợ như vậy rồi, Hoàng Thiên không thể cưỡng ép người ta nói ra tình hình thực tế. 

Suy nghĩ một lúc, Hoàng Thiên dẫn theo đám người Anh Phó đi vào núi. 

Có thể kiếm được quần á vải bông dày đã là tốt lắm rồi, ít nhất là khi đi vào núi sẽ không bị chết cóng. 

“Cậu Thiên, thời tiết ấm áp như vậy, trên núi thật sự có thể lạnh như vậy sao?” 

Anh Phó cầm áo bông, nghi ngờ hỏi Hoàng Thiên. 

Hoàng Thiên khẽ gật đầu, nói: “Chính miệng Phan Thanh Linh nói, chắc là không sai." 

“Bé Bò nói tối hôm qua có một nhóm người tới, anh cảm thấy đó sẽ là ai?”