MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên FullChương 1007: “Cậu Thiên, đúng là càng lúc càng lạnh.”

Chàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên Full

Chương 1007: “Cậu Thiên, đúng là càng lúc càng lạnh.”

356 từ · ~2 phút đọc

“Rất có thể, có lẽ bọn họ đã nhìn chằm chằm chúng ta ở trong bóng tối, biết chúng ta muốn tới núi Thanh Mai cho nên vội vàng chạy tới trước” 

Hoàng Thiên nghiêm túc nói. 

Anh Phó và bốn tên thuộc hạ đều trở nên thận trọng sau khi nghe xong điều này. 

Nếu đúng như lời Hoàng Thiên nói, thì lúc này chắc chắn đang có người ở trong bóng tối theo dõi bọn họ, chuẩn bị tùy thời ra tay. 

Anh Phó nhìn xung quanh một lượt theo bản năng, bây giờ là sáng sớm nên tầm nhìn rất thoáng đạt, nhưng không phát hiện một bóng người. 

Mặc dù không nhìn thấy ai, nhưng Bé Bò nói tối hôm qua có một nhóm người tới, điều này chắc chắn không phải bịa đặt. 

Đã có người tới núi Thanh Mai trước. 

“Đừng nghĩ nhiều như vậy, đi một bước nhìn một bước, trước tiên đi tìm sự phụ của Phan Thanh Linh.” 

Hoàng Thiên nói với Anh Phó, sau đó dẫn đầu đi lên núi. 

Đám người Anh Phó đi theo phía sau lưng Hoàng Thiên, một nhóm sáu người tiến vào trong núi. 

Chỗ này hầu như là không có đường núi, nơi này ít khi có người đến, không biết khi người phụ nữ kia đi lên núi là đi đường nào. 

Rừng cây cỏ dại mọc um tùm, đi lại rất khó khăn, đám người Hoàng Thiên chịu không ít khổ. 

Lúc này Hoàng Thiên hạn chết cái người phụ nữ ngoại quốc gia, nếu không phải con mụ này kiếm chuyện thì việc gì anh phải trèo đèo lội suối? 

Sau khi vào núi, bọn họ không còn cảm giác về phương hướng nữa, chỉ có thể dựa vào mặt trời để phán đoán phương hướng. 

Nửa tiếng sau, đám người Anh Phó không thể chịu nổi nữa. 

Trong môi trường không có đường đi, việc đi lại rất khó khăn, khắp nói chỉ có núi đá cây cối, rất tiêu tốn thể lực. 

“Cậu Thiên, nghỉ ngơi một lúc đã, thực sự không đi nổi nữa”