MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Tiên CáChương 1: Cổ Tích có thật

Chàng Tiên Cá

Chương 1: Cổ Tích có thật

546 từ · ~3 phút đọc

Biển ở làng chài này không bao giờ hiền.

Nó đẹp theo kiểu đẹp mà không cần xin phép ai, sáng long lanh như vừa cười xong, tối lại đen sẫm, thở nặng mùi muối và gió. Người lớn trong làng hay nói: “Biển mà hiền thì đâu gọi là biển.”

Trần Mạnh Hùng lớn lên giữa cái thứ đẹp-đáng-sợ đó.

Tuổi thơ của Hùng gắn với căn nhà gỗ thấp lè tè sát mép nước, mỗi mùa gió chướng là vách kêu cót két như già rồi mà vẫn phải gồng mình sống tiếp. Những buổi tối mất điện, cả nhà quây quần bên bếp lửa, mùi cá khô nướng xém trộn với mùi khói cay mắt. Và cũng chính ở đó, Hùng lần đầu nghe kể về người cá.

Không phải kiểu cổ tích lung linh dành cho trẻ con ngoan.

Là chuyện truyền miệng, giọng người lớn hạ thấp xuống, nửa đùa nửa thật.

“Người cá cứu người chết đuối.”

“Nhưng cứu xong là biến mất.”

“Có người nói họ có giọng hát mê hồn.”

“Có người lại bảo… không cần hát đâu.”

Mỗi lần như vậy, bà nội Hùng thường im lặng. Bà chỉ thêm củi vào bếp, lửa bùng lên một chút rồi nói rất khẽ, như sợ biển nghe thấy:

“Không phải cái gì dưới biển cũng muốn được thấy đâu con.”

Hùng khi đó còn nhỏ, không hiểu hết. Nhưng có một thứ cắm rất sâu vào đầu nó:

👉 Nếu người cá có thật, thì biển không chỉ là nước.

👉 Biển có trí nhớ.

Hùng lớn lên, cao dần, vai rộng ra theo từng mùa lưới nặng. Đám bạn cùng trang lứa có đứa bỏ làng lên thành phố, có đứa theo ghe lớn đi xa. Còn Hùng thì không.

Hùng ở lại với biển.

Ở lại với con thuyền gỗ cũ kỹ cha để lại. Ở lại với mùi dầu máy, mùi cá tươi, với những buổi sáng ra khơi khi trời còn chưa kịp sáng rõ. Hùng không phải người nói nhiều. Đời dạy anh cách im lặng mà gồng, cách chịu đựng mà không than.

Biển là thứ duy nhất anh cho phép mình yếu lòng.

Có những đêm Hùng neo thuyền, ngồi một mình, nhìn mặt nước đen sẫm. Gió thổi qua tai nghe như tiếng ai thì thầm rất xa. Anh từng bật cười, tự nhủ:

“Chắc tại mệt quá rồi sinh ảo giác.”

Nhưng có những lần… anh thấy mặt nước động nhẹ dù không có gió.

Có những khoảnh khắc anh có cảm giác ai đó đang nhìn mình từ dưới sâu.

Không đáng sợ.

Chỉ… lạ.

Ở nơi khác, sâu hơn rất nhiều, nơi ánh sáng mặt trời vỡ ra thành những mảnh vụn xanh nhạt, Long cung tồn tại theo trật tự của nó. Ở đó, người cá không được phép tò mò quá mức. Không được lên gần mặt nước. Không được can thiệp vào số phận loài người.

Và tuyệt đối không được…

chạm vào họ.

Nhưng đó là chuyện của thế giới khác.

Còn đêm nay, bên bếp lửa sắp tàn, Hùng vẫn chỉ là một đứa trẻ ôm đầu gối, lắng nghe cổ tích với đôi mắt sáng lên trong bóng tối.

Anh không biết rằng, rất lâu sau này, chính biển sẽ nhắc lại câu chuyện đó cho anh bằng da thịt, hơi thở… và một nụ hôn không thuộc về loài người.