Dưới đáy biển sâu, nơi ánh sáng mặt trời không còn đủ sức gọi tên màu sắc, Long Cung tồn tại như một giấc mộng cổ xưa chưa từng tỉnh.
Những cột san hô khổng lồ mọc lên như cung điện, thân uốn lượn, mặt khảm ngọc trai mờ đục. Dòng nước nơi đây chảy chậm hơn mặt biển rất nhiều, tựa như thời gian cũng bị buộc phải cúi đầu trước luật lệ ngàn năm. Cá lớn cá nhỏ bơi thành vòng, giữ khoảng cách nghiêm cẩn với trung tâm Long Cung – nơi quyền lực và trật tự cư ngụ.
Người cá không sinh ra để mơ.
Họ sinh ra để tuân lệnh.
Luật Long Cung khắc vào từng thế hệ bằng ký ức tổ tiên:
Không được lên quá gần mặt nước.
Không được để loài người nhìn thấy.
Không được can thiệp số phận nhân gian.
Và tuyệt đối… không được yêu người trần.
Bởi vì yêu là phá luật.
Mà phá luật thì biển sẽ dậy sóng.
Hải Minh sinh ra đã là một ngoại lệ.
Ngay từ khi còn là một tiểu ngư chưa mọc đủ vảy, Hải Minh đã không chịu bơi theo đội hình. Trong khi những đứa trẻ khác luyện hát theo đúng cung bậc cổ xưa – thứ âm thanh dùng để điều khiển thủy triều và xoa dịu sinh linh biển sâu – thì Hải Minh lại thích… chế lời.
Giọng cậu vang, khỏe, có độ rung rất lạ. Không mềm mại đúng chuẩn Long Cung, mà có cái gì đó ngang – trần – sống. Những trưởng lão mỗi lần nghe đều cau mày.
“Giọng này không thuần.”
“Không hợp để giữ trật tự.”
Nhưng không ai phủ nhận: khi Hải Minh cất giọng, nước xung quanh rung lên.
Cậu lớn nhanh. Đuôi cá dài, sắc vảy xanh sẫm ánh bạc. Mái tóc đen buông tự do, thường bị buộc hờ hững bằng dây rong biển. Ánh mắt Hải Minh không chịu đứng yên; nó luôn hướng lên trên – nơi mặt nước xa xôi mờ sáng như một lời hứa không ai cho phép.
Hải Minh tò mò về loài người.
Không phải kiểu tò mò ngây thơ.
Mà là thứ tò mò của kẻ ngửi thấy tự do.
Cậu hay lén bơi lên vùng nước nông, núp sau rặng đá, nhìn những con thuyền gỗ trôi qua phía trên đầu. Nhìn loài người cười, chửi, yêu, giận – tất cả đều rất… ồn ào. Nhưng chính sự ồn ào đó lại làm tim cậu đập nhanh hơn.
“Người sống ngắn thật.” – Hải Minh từng nói với một người bạn.
“Nhưng họ sống như thể mỗi ngày đều quan trọng.”
Bạn cậu cười khẩy:
“Vì họ không biết biển đang gánh bao nhiêu thứ cho họ thôi.”
Hải Minh không cãi.
Cậu chỉ nhìn lên trên, lâu hơn bình thường.
Ở trung tâm Long Cung, nơi ánh sáng lam ngọc dày đặc nhất, Bảo Ngọc Hóa Nhân được phong ấn sau một lớp kết giới cổ. Viên ngọc không sáng rực. Nó tối, trầm, như đang ngủ. Nhưng bất cứ ai đến gần cũng cảm nhận được nhịp đập rất khẽ – như tim người.
Đó là di vật của một thảm họa cũ.
Truyền thuyết kể rằng, đã từng có một người cá yêu một người trần. Người cá ấy dùng Bảo Ngọc để ở lại nhân gian quá lâu. Kết cục là biển mất kiểm soát, thủy triều nuốt chửng làng mạc, còn kẻ phá luật thì… không bao giờ được nhắc tên nữa.
Từ đó, Bảo Ngọc bị phong ấn.
Và tình yêu trở thành điều cấm kỵ nhất của Long Cung.
Hải Minh biết tất cả những chuyện đó.
Biết rõ đến từng chi tiết.
Và chính vì biết, cậu càng thấy không cam lòng.
“Luật sinh ra để giữ trật tự.” – một trưởng lão từng nói.
Hải Minh lúc đó chỉ mỉm cười:
“Hay để giữ nỗi sợ?”
Câu nói ấy khiến cả đại điện im phăng phắc.
Từ hôm đó, Hải Minh bị để ý nhiều hơn. Mọi lần cậu lên gần mặt nước đều bị ghi nhận. Mọi đợt thủy triều bất thường đều bị quy về giọng hát của cậu.
Nhưng Hải Minh không dừng lại.
Có những đêm, cậu bơi lên rất cao. Cao đến mức ánh trăng rơi xuống mặt nước, vỡ ra thành từng mảnh bạc. Cậu không ló đầu lên. Chỉ đứng dưới đó, lắng nghe tiếng sóng, tiếng gió, và… tiếng tim mình.
Có một lần, Hải Minh thấy một con thuyền gỗ nhỏ trôi qua.
Trên thuyền là một người đàn ông.
Không cười. Không nói. Chỉ đứng đó, lưng rộng, dáng người vững như thể sinh ra đã thuộc về biển. Người đó nhìn mặt nước rất lâu, ánh mắt trầm đến mức khiến Hải Minh không thể quay đi.
Chỉ là một thoáng.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nước xung quanh Hải Minh khẽ động. Nhẹ như một lời cảnh báo.
Cậu không biết tên người đó.
Không biết số phận người đó.
Chỉ biết… lồng ngực mình nhói lên một cái.
Đêm đó, Long Cung có sóng ngầm.
Các trưởng lão họp kín. Những dòng nước chảy lệch hướng. Cá biển sâu tản ra bất thường. Người ta bắt đầu thì thầm rằng:
“Có thứ gì đó… đang thức dậy.”
Còn Hải Minh, đứng một mình ngoài rìa Long Cung, nhìn lên trên, môi khẽ cong thành nụ cười không ngoan.
Cậu chưa chạm.
Chưa phá luật.
Nhưng biển đã bắt đầu nghe thấy nhịp tim của cậu.
Và ở nơi rất xa, trên mặt nước tối mênh mông, một người đàn ông tên Trần Mạnh Hùng vừa khép lại ký ức tuổi thơ về người cá… mà không hề biết rằng, cổ tích đang nhìn lại anh từ dưới sâu.