Hải Minh không phải kiểu kẻ nổi loạn ồn ào.
Cậu không phá phách, không cãi vã, cũng chẳng thách thức luật lệ bằng những hành động lộ liễu. Sự khác biệt của Hải Minh nằm ở chỗ… cậu không tin rằng luật là thứ bất biến.
Từ khi còn rất nhỏ, Hải Minh đã cảm nhận biển theo cách khác những người cá xung quanh.
Trong khi bọn trẻ cùng lứa học cách lắng nghe dòng chảy, phân biệt từng tầng nước, ghi nhớ các nhịp thủy triều như học thuộc lòng kinh văn, thì Hải Minh lại hay… lơ đãng. Không phải vì cậu không hiểu, mà vì cậu nghe thấy nhiều hơn.
Cậu nghe thấy tiếng biển thở.
Nghe thấy những dao động rất nhỏ, như tiếng tim ai đó đập lạc nhịp.
Nghe thấy cả những khoảng lặng – nơi mà luật lệ không chạm tới.
“Con phải hát đúng nhịp.” – người dạy nhạc từng nhắc.
Hải Minh gật đầu, nhưng khi cất giọng, cậu lại vô thức kéo dài một nốt, bẻ cong một đoạn.
Kết quả là nước xung quanh rung lên.
Không dữ dội, không mất kiểm soát. Chỉ là… không đúng chuẩn.
“Giọng này không hợp để giữ trật tự Long Cung.”
“Nhưng rất hợp để đánh thức sóng.”
Câu nói đó truyền tai nhau, rồi đến tai các trưởng lão.
Hải Minh lớn dần trong ánh nhìn dè chừng.
Cậu đẹp theo kiểu không cần phô trương. Đuôi cá dài, vảy xếp đều nhưng ánh lên sắc xanh đậm hiếm thấy. Thân hình thon gọn, linh hoạt, bơi nhanh và chính xác. Mái tóc đen thường buông lỏng, không chịu buộc gọn như những người cá khác.
“Buộc tóc cho chỉnh tề.” – có lần một trưởng lão nhắc.
Hải Minh cười, giọng lơ đãng:
“Dòng nước có bao giờ chảy thẳng đâu.”
Câu trả lời đó khiến người đối diện không biết nên phạt hay nên… thở dài.
Hải Minh thích những nơi Long Cung ít người lui tới.
Những rìa san hô cũ, nơi ánh sáng loãng dần. Những khe đá sâu có dòng chảy xiên, không ổn định. Ở đó, cậu có thể thả lỏng cơ thể, để nước mang mình đi mà không cần điều khiển.
Cậu hay nằm ngửa, nhìn lên trên.
Mặt nước xa lắm. Xa đến mức trông như một bầu trời khác. Nhưng mỗi lần có ánh sáng chiếu xuống, tim Hải Minh lại đập nhanh hơn một nhịp, như thể có thứ gì đó ở trên kia đang… gọi.
“Ngươi nhìn gì vậy?” – một người bạn hỏi.
Hải Minh đáp rất thật:
“Nhìn nơi ta không được phép đến.”
Cậu không ghét Long Cung.
Cậu chỉ thấy nó quá chật.
Mọi thứ đều được sắp xếp sẵn: ai thuộc tầng nào, giọng hát dùng để làm gì, khi nào thì nên im lặng. Long Cung vận hành trơn tru, hoàn hảo, không sai lệch. Nhưng chính sự hoàn hảo đó khiến Hải Minh ngột ngạt.
Cậu muốn biết loài người sống ra sao khi không có luật biển giữ hộ.
Muốn biết cảm giác khi mỗi quyết định đều có thể sai.
Có lần, Hải Minh lén bơi lên rất cao.
Cao đến mức sóng đã bắt đầu có hình dạng rõ ràng, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước như những mảnh gương vỡ. Cậu không trồi lên, chỉ dừng lại ở ranh giới cuối cùng – nơi mà chỉ cần thêm một chút nữa thôi là phạm luật.
Ở đó, cậu nghe thấy tiếng gỗ kẽo kẹt.
Một con thuyền nhỏ.
Trên thuyền là một người đàn ông đứng lặng, tay đặt lên mạn gỗ. Bóng lưng rộng, vững, như một phần của con thuyền. Người đó không hát, không nói, chỉ nhìn ra biển rất lâu, ánh mắt trầm đến mức Hải Minh… không dám nhìn lâu.
Có thứ gì đó trong lồng ngực cậu rung lên.
Không phải tò mò.
Không phải phấn khích.
Mà là cảm giác rất lạ, như thể biển vừa đặt vào tim cậu một câu hỏi.
Hải Minh rút xuống ngay sau đó.
Về đến Long Cung, cậu bị gọi lên hỏi.
“Ngươi đã lên quá gần mặt nước.”
“Ngươi có nhìn thấy loài người không?”
Hải Minh không nói dối.
“Có.”
Một làn nước lạnh lẽo lan ra trong đại điện.
“Và ngươi cảm thấy gì?” – một trưởng lão hỏi, giọng trầm.
Hải Minh im lặng rất lâu.
Rồi cậu nói:
“Con thấy… họ sống.”
Câu trả lời đó không phạm luật.
Nhưng lại khiến tất cả đều không yên.
Từ hôm đó, Hải Minh bị giám sát chặt hơn. Mỗi lần cậu cất giọng, dòng nước đều được theo dõi. Mỗi biến động nhỏ đều bị ghi nhận.
Nhưng không ai biết rằng, trong lòng Hải Minh, một thứ khác đã bắt đầu lớn lên.
Không phải tình yêu.
Chưa phải khát vọng.
Mà là ý nghĩ thoát ra khỏi những lề lối cũ xưa.
Ở nơi sâu nhất của Long Cung, Bảo Ngọc Hóa Nhân vẫn nằm im trong phong ấn. Viên ngọc không phát sáng, nhưng đêm đó, khi Hải Minh bơi ngang qua, nó khẽ… rung lên.
Rất nhẹ.
Như thể biển đã nhận ra kẻ sớm muộn cũng làm nó dậy sóng.