MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Tiên CáChương 5: Ánh mắt ta chạm nhau

Chàng Tiên Cá

Chương 5: Ánh mắt ta chạm nhau

762 từ · ~4 phút đọc

Biển những ngày này không yên.

Không phải kiểu sóng lớn hay gió gào, mà là sự bất ổn rất nhẹ, rất khó gọi tên. Những dòng chảy quen thuộc bỗng lệch đi một chút. Cá bơi chậm hơn. San hô rung lên khi không có lý do.

Ở Long Cung, các trưởng lão bắt đầu nhắc đến hai chữ:

“Duyên.”

Một thứ không nằm trong luật, nhưng chưa bao giờ bị phủ nhận.

Hải Minh cảm nhận được sự thay đổi đó sớm hơn những người khác.

Không phải bằng mắt.

Mà bằng lồng ngực.

Có những buổi cậu đang luyện giọng ở rìa Long Cung, nước xung quanh bỗng rung nhẹ, như thể có ai đó vừa thở dài rất xa. Nhịp tim cậu theo đó mà chậm lại, rồi lại tăng lên, không theo quy luật nào quen thuộc.

“Biển đang gọi.” – Hải Minh nghĩ vậy.

Nhưng không phải gọi cậu.

Cậu bơi lên vùng nước nông thường xuyên hơn, dù biết mình đang bị theo dõi. Không vượt ranh giới. Không ló đầu lên. Chỉ đứng dưới đó, nơi ánh sáng loãng như sương, nhìn bóng thuyền qua lại phía trên.

Và rồi… cậu thấy con thuyền gỗ đó lần nữa.

Không lớn. Không mới. Nhưng có gì đó rất… chắc.

Người đàn ông trên thuyền đứng thẳng lưng, tay giữ bánh lái, gió thổi áo anh dán sát vào người. Dáng đứng đó không mang vẻ thách thức, cũng không cầu xin. Chỉ đơn giản là đứng đó, chịu sóng.

Hải Minh không hiểu vì sao ánh mắt mình lại dừng lại lâu đến vậy.

Cậu không nghe thấy giọng nói.

Không nghe thấy tiếng hát.

Chỉ cảm nhận được một thứ rất rõ: trọng lượng của sự tồn tại.

Ở Long Cung, không ai mang trọng lượng đó. Tất cả đều trôi rất chuẩn mực, rất đúng chỗ. Còn người đàn ông kia thì khác. Anh đứng trên mặt nước như thể đang đặt cược cả đời mình vào từng con sóng.

Hải Minh lùi lại khi nhận ra mình đã nhìn quá lâu.

Nước xung quanh khẽ động, như một lời nhắc.

Cùng lúc đó, trên mặt biển, Trần Mạnh Hùng có cảm giác rất lạ.

Anh đang điều chỉnh lưới thì bỗng thấy da mình gai lên, không phải vì gió lạnh. Một cảm giác mơ hồ, như thể có ai đó đang ở rất gần, nhưng khi quay lại thì chỉ thấy mặt nước phẳng lặng.

Hùng nheo mắt nhìn xuống.

Biển sâu tối hơn thường lệ. Nhưng có một khoảnh khắc, rất ngắn, anh thấy như có ánh gì đó phản chiếu, không phải ánh trăng, không phải cá.

Anh đứng yên vài giây.

Không hiểu sao tim mình lại đập chậm đi.

“Chắc mệt quá rồi.” – Hùng tự nhủ.

Anh quay lại với công việc. Nhưng từ khoảnh khắc đó, anh bắt đầu để ý biển nhiều hơn. Để ý những thay đổi nhỏ: dòng nước đẩy thuyền nhẹ hơn, gió đổi hướng bất chợt, những khoảng lặng kéo dài không lý do.

Biển như đang… quan sát anh.

Đêm xuống, Long Cung họp kín.

Không có kết luận rõ ràng, chỉ có những ánh nhìn trao đổi. Một trưởng lão trầm giọng:

“Có sự giao thoa.”

Một người khác nói chậm rãi:

“Chưa chạm. Nhưng đã lệch.”

Hải Minh bị gọi lên hỏi.

“Ngươi có cảm thấy gì khác không?”

Cậu không trả lời ngay.

Hải Minh biết nói thật sẽ kéo theo rắc rối. Nhưng nói dối thì… không đúng với bản chất của mình.

“Con cảm thấy biển… không còn trôi đều.” – cậu nói.

“Như thể có hai nhịp thở không cùng tầng nước.”

Không ai quát cậu.

Chính sự im lặng mới đáng sợ.

Từ hôm đó, Hải Minh bị hạn chế lên cao hơn nữa. Nhưng những hạn chế đó chỉ khiến cậu nghe rõ hơn những gì đang xảy ra bên trên.

Còn Hùng, những ngày sau đó, mỗi lần ra khơi đều có cảm giác mình không hoàn toàn một mình. Không nguy hiểm. Không rình rập. Chỉ là một sự hiện diện lặng lẽ, như bóng người đứng sau lưng mà không chạm.

Anh không kể với ai.

Đàn ông đi biển không quen nói về những cảm giác không đo được bằng tay.

Một buổi sáng, khi Hùng quay thuyền về sớm hơn thường lệ, mặt nước dưới thuyền khẽ gợn lên, như một cái chạm rất nhẹ rồi rút đi ngay.

Hùng dừng tay.

Ở rất sâu, Hải Minh cũng khựng lại.

Hai thế giới không nhìn thấy nhau.

Không nghe thấy nhau.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, cả hai đều biết:

có thứ gì đó đã bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo cũ.

Chưa phải gặp.

Chưa phải định mệnh.

Chỉ là hai nhịp thở… đã không còn đi song song với biển nữa.