MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn CuốiChương 1: ÁNH SÁNG SÂN BÓNG VÀ BÓNG TỐI BÀN CUỐI

Chàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Chương 1: ÁNH SÁNG SÂN BÓNG VÀ BÓNG TỐI BÀN CUỐI

658 từ

Tiếng còi mãn cuộc vang lên chói tai, cắt ngang bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng của nhà thi đấu đa năng trường THPT Thanh Xuân. Bảng điện tử nhảy số: 45 - 42. Đội chủ nhà thắng.

Cả khán đài như nổ tung. Những tiếng gào thét, huýt sáo vang dội khắp các kẽ lá. Giữa tâm điểm của cơn bão âm thanh đó là Trịnh Hoàng Quân.

Chiếc áo thi đấu số 10 ướt đẫm mồ hôi dính sát vào khuôn ngực săn chắc, phác họa lên những đường nét cơ bắp của một thiếu niên đang độ trưởng thành đầy sức sống. Quân đưa tay vuốt ngược mái tóc đẫm nước, nở một nụ cười rạng rỡ về phía đám đông. Mỗi bước chân anh đi qua đều kéo theo những tiếng hò reo "Nam thần! Hoàng Quân!". Anh chính là ánh mặt trời rực rỡ nhất của ngôi trường này, một kẻ sinh ra đã đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Cách đó không xa, ở góc cao nhất và tối nhất của khán đài, Lâm Hạ Vy khẽ đẩy gọng kính tròn lên sống mũi. Cậu thu mình lại trong chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình, cố gắng biến mình thành một bóng ma mờ nhạt giữa đám đông cuồng nhiệt.

Hạ Vy ghét tiếng ồn. Cậu cũng ghét ánh sáng chói lóa phát ra từ phía Trịnh Hoàng Quân – thứ ánh sáng mà cậu nghĩ cả đời này mình cũng không bao giờ chạm tới được.

"Vy, cậu lại ngồi đây đọc sách à? Trận đấu hay thế này mà!" – Một người bạn cùng lớp đi ngang qua thốt lên.

Vy khẽ mỉm cười nhạt nhẽo, che đi bìa cuốn sách Giải phẫu tâm lý học. Cậu không trả lời, chỉ l lặng lẽ thu dọn đồ đạc vào ba lô. Đối với Vy, vị trí bàn cuối lớp 12A1 là nơi an toàn nhất. Ở đó, cậu có thể quan sát cả thế giới mà không bị thế giới soi xét.

Khi đám đông bắt đầu ùa xuống sân để vây quanh đội bóng, Hạ Vy chọn lối đi hành lang vắng người để ra về. Tiếng hò reo xa dần, chỉ còn lại nhịp tim đập đều đều của chính cậu. Thế nhưng, định mệnh thường thích đùa giỡn vào những lúc người ta ít phòng bị nhất.

Đi qua khu vực phòng thay đồ nam, Vy khựng lại khi nghe thấy một tiếng "Rầm" chát chúa, sau đó là tiếng vật nặng va đập mạnh vào tủ sắt.

"Chết tiệt! Đã bảo là đừng có diễn cái bộ mặt giả tạo đó trước mặt tôi nữa!"

Giọng nói ấy... trầm thấp, khàn đặc và đầy nộ khí. Nó hoàn toàn khác với giọng nói ấm áp, tự tin của vị "Nam thần học đường" mà Vy vừa nghe thấy cách đây mười phút.

Hạ Vy nín thở. Trái tim vốn bình lặng của cậu bỗng đập liên hồi. Sự tò mò – thứ xúc cảm nguy hiểm nhất – đã thôi thúc đôi chân cậu bước về phía khe cửa phòng thay đồ đang khép hờ.

Qua khe hở hẹp, ánh sáng vàng vọt của bóng đèn sợi đốt hắt lên một bóng hình đơn độc. Trịnh Hoàng Quân đang đứng đó, tay đấm mạnh vào cánh cửa tủ sắt móp méo. Gương mặt anh không còn nụ cười rạng rỡ, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến thấu xương, đôi mắt đỏ ngầu chứa đựng một nỗi áp lực kinh người.

Quân bất ngờ quay đầu lại.

Bốn mắt chạm nhau qua khe cửa hẹp.

Ánh sáng rực rỡ của sân bóng đã tắt lịm, chỉ còn lại sự tàn khốc của một bí mật vừa bị bóc trần. Hạ Vy run rẩy, cậu biết mình vừa chạm vào thứ không nên thấy. Và cậu cũng biết, kể từ giây phút này, cuộc đời im lìm ở bàn cuối của mình chính thức kết thúc.