MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn CuốiChương 2: BÍ MẬT SAU CÁNH CỬA PHÒNG THAY ĐỒ

Chàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Chương 2: BÍ MẬT SAU CÁNH CỬA PHÒNG THAY ĐỒ

703 từ · ~4 phút đọc

Không gian rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Hạ Vy thấy phổi mình như bị ai đó bóp nghẹt. Cậu muốn chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn gạch lạnh lẽo của hành lang.

"Cạch."

Cánh cửa phòng thay đồ bị đẩy ra dứt khoát. Trịnh Hoàng Quân bước ra, hơi nóng và mùi mồ hôi nam tính từ cơ thể anh xộc vào khứu giác của Vy. Anh không còn là chàng trai áo số 10 ấm áp nữa; lúc này, bóng tối bao trùm lấy anh, khiến anh giống như một con báo săn đang bị chọc giận.

Quân nhếch môi, một nụ cười không hề chạm tới đáy mắt: "Cậu bạn bàn cuối... Lâm Hạ Vy đúng không? Cậu có thói quen đi rình rập người khác sao?"

Vy lùi lại một bước, lưng đập trúng dãy tủ cá nhân đối diện, giọng cậu run rẩy: "Tớ... tớ chỉ định đi lấy đồ. Tớ không cố ý..."

"Không cố ý?" Quân tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách. Anh cao hơn Vy gần một cái đầu, bóng của anh bao trùm hoàn toàn lấy cậu. Anh chống một tay lên tủ sắt ngay sát tai Vy, tạo thành một tư thế giam cầm tuyệt đối. "Vậy cậu đã thấy những gì rồi?"

Vy cúi gầm mặt, nhìn chằm chằm vào đôi giày bóng rổ còn dính bụi sân trường của Quân. Cậu lắp bắp: "Tớ thấy... cậu không vui. Cậu... cậu dường như rất ghét phải cười."

Bàn tay đang chống trên tủ của Quân siết chặt lại, tạo ra tiếng sột soạt ghê người. Anh cúi thấp đầu, ghé sát tai Vy, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai mỏng manh đang đỏ ửng vì sợ hãi của cậu: "Thông minh đấy. Nhưng người thông minh thường biết cách im lặng. Nếu chuyện này lọt ra ngoài, cậu nghĩ cuộc sống 'yên bình' của cậu ở cái bàn cuối đó có còn giữ được không?"

Vy run lên. Cậu hiểu đó không phải là lời hỏi thăm, mà là một lời đe dọa trắng trợn. Sự tự ti bấy lâu nay khiến cậu chỉ muốn tan biến ngay lập tức. Nhưng đúng lúc đó, một sự bướng bỉnh kỳ lạ trỗi dậy, Vy ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Quân: "Tớ không phải kẻ đưa chuyện. Bí mật của cậu... tớ không quan tâm. Thả tớ đi."

Ánh mắt Quân khựng lại một nhịp. Đây là lần đầu tiên có kẻ dám nhìn thẳng vào mắt anh mà nói "không quan tâm". Sự thú vị đen tối nhen nhóm trong lòng chàng trai áo số 10. Anh không thả Vy ra, ngược lại còn đưa tay kia lên, dùng ngón trỏ nâng cằm Vy lên, ép cậu phải nhìn rõ vẻ mặt tà mị của mình.

"Muốn tôi thả? Được thôi. Nhưng từ ngày mai, cậu phải trả phí giữ kín miệng."

"Phí... phí gì?" Vy lắp bắp.

Quân thu tay lại, lấy từ trong túi ra một chiếc vòng tay may mắn bằng dây thừng đen đã bị đứt, thản nhiên dúi vào tay Vy: "Sửa nó cho tôi. Và từ mai, mỗi sáng tôi muốn thấy một hộp sữa dâu trên bàn mình. Do chính tay cậu đặt vào."

"Tại sao lại là sữa dâu?" Vy ngơ ngác hỏi.

Quân không trả lời, anh quay lưng bước đi, để lại một câu nói đầy ẩn ý vang vọng hành lang vắng: "Vì tôi thích nhìn cậu lén lút làm việc đó cho tôi. Đừng để tôi phải tìm cậu tận chỗ làm thêm, Lâm Hạ Vy."

Vy đứng chết trân. Cậu bàng hoàng nhìn chiếc vòng đứt trong tay. Làm sao anh ta biết cậu làm thêm ở tiệm sách cũ? Hóa ra, không phải Vy vô tình chạm vào bí mật của Quân, mà có lẽ, anh ta đã nhắm vào "con mồi" bàn cuối này từ lâu rồi.

Đêm đó, Vy không ngủ được. Cậu cứ mân mê sợi dây thừng đen, lòng rối bời. Cảm giác sợ hãi ban nãy dường như đã bị một thứ cảm xúc nóng bỏng, lạ lẫm khác đè lên. Đó là cảm giác bị "chiếm hữu" bởi ánh sáng mạnh mẽ nhất trường.