MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn CuốiChương 3: TRÒ CHƠI CỦA KẺ SĂN MỒI

Chàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Chương 3: TRÒ CHƠI CỦA KẺ SĂN MỒI

728 từ

Sáng thứ Hai, không khí lớp 12A1 xôn xao hơn hẳn thường lệ. Nhưng với Lâm Hạ Vy, mỗi bước chân vào lớp đều nặng nề như đeo chì. Trong túi áo khoác của cậu là một hộp sữa dâu còn hơi lạnh — "chiến lợi phẩm" từ lời đe dọa đêm qua.

Vy lén lút như một kẻ trộm, đợi lúc cả lớp đang tụ tập ngoài hành lang để xem bảng tin, cậu nhanh chóng đặt hộp sữa vào hộc bàn của chiếc ghế ngay giữa lớp — vị trí trung tâm của Trịnh Hoàng Quân.

Vừa định rút tay lại, một bàn tay to lớn, ấm nóng bất ngờ chộp lấy cổ tay Vy, nhấn chặt nó xuống mặt bàn gỗ.

"Gia sư của tôi đến sớm thế?"

Vy giật nảy mình, quay lại và suýt nữa chạm chớp mũi vào ngực áo đồng phục trắng muốt của Quân. Anh đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào, hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh mát vây hãm lấy cậu.

"Tớ... tớ đặt sữa xong rồi. Buông tớ ra." Vy lí nhí, gương mặt trắng nõn đã bắt đầu lan ra một tầng mây hồng nhạt vì xấu hổ.

Quân không buông, ngược lại còn cúi thấp hơn, đôi mắt hổ phách nhìn xoáy vào đôi mắt đang láo liên sau mặt kính của Vy. Anh dùng tay kia cầm hộp sữa lên, ngắm nghía rồi bật cười thấp:

"Sữa dâu sao? Cậu chọn loại ngọt nhất đấy à? Giống cậu thật."

Vy mím môi, sự tự ti khiến cậu chỉ muốn chui xuống đất: "Cậu nói cậu thích mà..."

"Tôi nói tôi thích nhìn cậu đặt nó vào cho tôi, chứ không nói tôi thích uống nó." Quân buông cổ tay Vy ra, nhưng lại thản nhiên dùng ngón tay cái quệt nhẹ qua gò má nóng hổi của cậu. "Nhìn xem, cậu run như thế này, làm tôi cứ muốn... trêu chọc thêm chút nữa."

Suốt cả buổi học hôm đó, Vy không cách nào tập trung nổi. Trịnh Hoàng Quân không hề để cậu yên. Cứ cách một lúc, anh lại xoay người xuống, giả vờ hỏi bài hoặc ném những mẩu giấy nhỏ được vo tròn lên bàn Vy.

“Vy, bút của tôi hết mực rồi, cho mượn một cây.” “Vy, nhìn lên bảng đi, đừng nhìn tôi nhiều thế, tôi sẽ tưởng cậu thích tôi đấy.”

Mỗi lời nói của Quân đều khiến những người xung quanh đổ dồn ánh mắt về phía dãy bàn cuối. Vy cảm thấy mình như một sinh vật lạ bị đưa ra ánh sáng, sự chú ý mà cậu hằng lẩn tránh giờ đây lại dính chặt lấy cậu như hình với bóng.

Đến giờ ra chơi, một vài nam sinh trong đội bóng rổ tiến đến, vỗ vai Quân cười hô hố: "Này Quân, sao dạo này cậu lại quan tâm đến 'mọt sách' bàn cuối thế? Đổi gu rồi à?"

Hạ Vy siết chặt góc vở, tim thắt lại. Cậu biết điều này sẽ đến. Ánh sáng và bóng tối vốn dĩ không nên ở cạnh nhau. Cậu chuẩn bị tâm thế để nghe một lời phủ nhận phũ phàng từ Quân.

Thế nhưng, Quân chỉ thản nhiên tựa lưng vào ghế, một tay gác lên bàn Vy, đôi mắt sắc lẹm liếc nhìn đám bạn: "Gu của tôi liên quan gì đến các cậu? Cậu ấy là người của tôi, muốn nói xấu thì đi chỗ khác mà nói."

Cả lớp bỗng chốc im bặt. Chữ "người của tôi" giống như một quả bom dội xuống mặt hồ yên tĩnh. Vy sững sờ ngẩng lên, thấy Quân đang nhìn mình, khóe môi hơi nhếch lên đầy vẻ đắc ý.

Đó không phải là sự bảo vệ đơn thuần. Đó là sự đánh dấu chủ quyền của một kẻ săn mồi.

Quân ghé sát lại, chỉ đủ để một mình Vy nghe thấy: "Thế nào? Cảm giác được nam thần che chở có tốt không? Hay là... cậu thà bị bọn chúng bắt nạt hơn là bị tôi 'giày vò'?"

Vy không trả lời được. Cậu nhận ra, Trịnh Hoàng Quân không chỉ muốn bí mật của anh được giữ kín, mà anh còn muốn giam cầm cả tâm trí của cậu trong trò chơi mèo vờn chuột này. Và đáng sợ nhất là, trái tim cậu lại không hề cảm thấy ghét bỏ sự chiếm hữu ngang ngược ấy.