727 từ
Lời tuyên bố "Người của tôi" của Hoàng Quân vào giờ ra chơi giống như một lời nguyền, khiến suốt cả buổi chiều, không một ai dám đến gần bàn của Hạ Vy. Nhưng bù lại, ánh mắt của Quân thì chưa bao giờ rời khỏi cậu.
Tiếng chuông tan học vừa reo, Vy vội vã thu dọn sách vở, chỉ muốn chạy ngay về tiệm sách cũ để trốn tránh thực tại. Thế nhưng, khi vừa bước ra khỏi cổng trường, một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen bóng loáng đã chờ sẵn. Quân ngồi trên xe, tháo mũ bảo hiểm, mái tóc hơi rối tung vì gió trông càng thêm lãng tử.
"Lên xe."
Vy ngẩn ngơ: "Tớ còn phải đi làm thêm..."
"Tôi đã gọi điện xin phép chủ tiệm sách cho cậu nghỉ rồi. Hôm nay, cậu có nhiệm vụ quan trọng hơn: Dạy tôi học." Quân vứt chiếc mũ bảo hiểm dự phòng vào lòng Vy, giọng nói không cho phép cãi lời. "Vòng tay của tôi cậu vẫn chưa sửa xong, coi như đây là cách trừ nợ."
Vy chỉ biết ngậm ngùi leo lên xe. Lần đầu tiên ngồi sau lưng một chàng trai, lại còn là "mặt trời" của trường, Vy không biết đặt tay vào đâu. Quân đột ngột rồ ga, theo bản năng, Vy chộp chặt lấy eo anh. Qua lớp áo đồng phục mỏng manh, cậu cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ những múi cơ săn chắc. Tim cậu đập loạn xạ, mạnh đến mức cậu sợ Quân sẽ nghe thấy.
Căn hộ riêng của Quân nằm ở một khu chung cư cao cấp. Không gian tràn ngập mùi hương gỗ trầm và sự lạnh lẽo của một người sống cô độc.
"Ngồi đi." Quân ném ba lô xuống sofa, tháo bớt hai cúc áo sơ mi, để lộ xương quai xanh quyến rũ. "Tôi thực sự không hiểu bài toán tích phân hôm nay. Cậu giảng đi."
Vy mở sách, cố gắng giữ bình tĩnh để giảng bài. Thế nhưng, "học trò" này dường như chẳng hề để tâm đến những con số. Quân chống cằm, không nhìn vào trang sách mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của Vy.
"Vy này." Quân bất ngờ ngắt lời.
"Hả? Cậu không hiểu chỗ này sao?"
"Cậu dùng loại xà phòng gì mà thơm thế?" Quân tiến sát lại, chóp mũi gần như chạm vào cổ Vy.
Vy co rụt cổ lại, mặt đỏ bừng: "Chỉ là... xà phòng rẻ tiền thôi. Cậu tập trung học đi."
"Tôi không tập trung được." Quân thấp giọng, bàn tay anh lén lút bò lên mặt bàn, phủ lên bàn tay đang cầm bút của Vy. "Cậu biết không, ở trường ai cũng sợ tôi, hoặc nịnh bợ tôi. Chỉ có cậu là nhìn tôi với ánh mắt vừa sợ, vừa... thương hại. Tại sao?"
Vy khựng lại. Cậu cảm nhận được sự cô đơn ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng đó. Cậu khẽ nói: "Vì cậu trông rất mệt mỏi khi phải làm người hoàn hảo."
Ánh mắt Quân tối sầm lại. Anh bất ngờ xoay người, ép Vy ngã nhào xuống lớp thảm lông mềm mại trên sàn nhà. Anh phủ lên người cậu, đôi mắt chứa đựng một loại dục vọng nguyên thủy mà Vy chưa từng thấy.
"Thông minh quá đôi khi không tốt đâu, Vy à." Quân thì thầm, ngón tay cái vuốt ve đôi môi đang run rẩy của Vy. "Cậu nói đúng, tôi mệt mỏi lắm. Vậy nên... tôi cần một nơi để 'xả' hết đống rác rưởi đó ra. Cậu sẽ giúp tôi chứ?"
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn tính bằng milimet. Vy có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập của Quân dội vào lồng ngực mình. Sự tự ti trong cậu gào thét bảo cậu chạy đi, nhưng một phần khác trong linh hồn cậu lại bị sự nóng bỏng này thiêu cháy.
Quân không đợi cậu trả lời, anh cúi xuống, hôn nhẹ vào vành tai cậu, hơi thở nóng hổi khiến Vy rùng mình: "Làm gia sư cho tôi, phí thù lao sẽ rất 'nặng' đấy. Cậu chuẩn bị tâm lý chưa?"
Đêm đó, bài toán tích phân vẫn dở dang, nhưng một loại "phương trình" tình cảm khác đã bắt đầu có lời giải đầu tiên trong căn phòng kín đầy ám muội.