727 từ
Sáng hôm sau, Hạ Vy đến lớp với một đôi mắt hơi quầng thâm và chiếc cổ áo đồng phục được cài kín mít đến tận nấc trên cùng. Những đụng chạm nóng bỏng ở căn hộ của Quân tối qua vẫn còn ám ảnh cậu, khiến mỗi khi nhắm mắt lại, cậu đều nghe thấy tiếng thì thầm khàn đặc của anh bên tai.
Vy đặt hộp sữa dâu lên bàn Quân theo thói quen, nhưng lần này cậu không vội vã chạy đi nữa. Cậu đứng đó một lát, nhìn chiếc bàn trống không của anh, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa ngọt ngào vừa lo sợ.
Thế nhưng, sự bình yên đó không kéo dài được lâu.
"Nhìn kìa, lại là sữa dâu. Nó tưởng nó là ai mà dám đeo bám nam thần dai như đỉa vậy?" "Nghe nói hôm qua Quân còn chở nó về bằng mô tô nữa. Chắc là loại dùng tiền hoặc 'thứ gì đó' để quyến rũ Quân rồi." "Cái loại bàn cuối mờ nhạt như nó, đứng cạnh Quân nhìn đúng là sỉ nhục cái đẹp mà."
Những lời xì xào không còn là tiếng thì thầm nữa, chúng vang lên ngay sau lưng Vy, sắc lẹm như những nhát dao. Hạ Vy cúi gầm mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Sự tự ti vốn có như một vũng lầy, chỉ chờ những lời này để kéo cậu xuống sâu hơn.
"Rầm!"
Tiếng cửa lớp bị đá văng ra khiến tất cả giật mình im bặt. Trịnh Hoàng Quân bước vào, gương mặt lạnh như tiền, không còn chút dấu vết nào của nụ cười "nam thần" thường ngày. Anh lướt qua đám đông đang xì xào, tiến thẳng về phía bàn của mình, nhưng thay vì ngồi xuống, anh cầm hộp sữa dâu lên rồi quay sang nhìn đám nữ sinh vừa lớn tiếng nhất.
"Sữa ngon đấy." Quân thản nhiên cắm ống hút, hút một ngụm rồi nhìn thẳng vào mắt cô gái cầm đầu nhóm nữ sinh. "Nhưng tai tôi hơi kém, lúc nãy các cậu nói ai là 'sỉ nhục cái đẹp' cơ?"
Cô gái kia mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: "Quân... bọn tớ chỉ là... thấy cậu ấy cứ làm phiền cậu..."
"Làm phiền?" Quân cười khẩy, bước tới gần Vy, trước sự ngỡ ngàng của cả lớp, anh thản nhiên đưa tay choàng qua vai cậu, kéo mạnh cậu vào lòng mình. "Là tôi ép cậu ấy mua cho tôi. Là tôi bám theo đòi cậu ấy dạy học. Có vấn đề gì không?"
Hạ Vy đứng hình, cả người cậu cứng đờ trong vòng tay vững chãi của Quân. Mùi hương bạc hà quen thuộc bao vây lấy cậu, mang lại một cảm giác an toàn đến lạ kỳ nhưng cũng đầy tội lỗi.
Quân cúi xuống, nhìn vào chiếc cổ áo cài kín của Vy, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười tà mị. Anh cố tình dùng bàn tay đang khoác vai Vy để chạm nhẹ vào gáy cậu, nơi có một vết đỏ mờ ám mà anh đã để lại tối qua.
"Lần sau muốn nói gì về 'người của tôi', thì nhớ nói thẳng vào mặt tôi đây này."
Dứt lời, anh dắt tay Vy đi thẳng xuống dãy bàn cuối trước sự chứng kiến của hàng chục con mắt kinh ngạc. Quân đẩy hết chồng sách vở của Vy sang một bên, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh cậu — chiếc ghế vốn dĩ chẳng bao giờ có ai ngồi.
"Từ hôm nay, tôi ngồi đây." Quân tuyên bố, rồi ghé sát tai Vy thì thầm: "Cậu sợ cái gì? Hào quang của tôi che không nổi cậu sao?"
Vy nhìn hộp sữa dâu đã vơi đi một nửa trên bàn, rồi nhìn chàng trai áo số 10 đang ngang ngược chiếm lấy không gian riêng tư của mình. Cậu nhận ra, trò chơi này không còn là bí mật nữa. Quân đang dùng chính ánh sáng rực rỡ của mình để thiêu cháy bóng tối bao quanh cậu, bắt cậu phải cùng anh đứng dưới ánh nhìn của thế giới.
Tâm lý Vy giằng xé dữ dội: Một bên là sự sợ hãi vì bị chú ý, một bên là sự rung động mãnh liệt vì được bảo vệ một cách bá đạo như thế này.