MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn CuốiChương 6: SỰ BẢO HỘ NGANG TÀNG

Chàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Chương 6: SỰ BẢO HỘ NGANG TÀNG

810 từ

Việc Hoàng Quân chuyển xuống bàn cuối ngồi không giúp cuộc sống của Hạ Vy yên ổn hơn, trái lại, nó khiến cậu trở thành cái gai trong mắt nhiều người. Đỉnh điểm là vào giờ nghỉ trưa, khi Quân bị huấn luyện viên gọi lên văn phòng đột xuất.

Hạ Vy một mình ôm khay cơm xuống căng tin, chọn một góc khuất nhất. Nhưng chưa kịp ngồi xuống, khay cơm của cậu đã bị một bàn tay thô bạo hất văng. Tiếng khay inox va đập xuống sàn nhà chói tai, thức ăn vương vãi khắp đôi giày vải cũ kỹ của cậu.

"Mày nghĩ ngồi cùng bàn với Quân thì mày thành phượng hoàng à?"

Đó là Tuấn – đội phó đội bóng rổ, kẻ luôn ganh ghét với sự nổi bật của Quân và cũng là kẻ cầm đầu nhóm hay bắt nạt trong trường. Theo sau hắn là ba bốn tên nam sinh cao lớn, vây quanh Vy như một bức tường thịt.

Tuấn cười nhạo, dùng ngón tay đẩy mạnh vào vai Vy khiến cậu lảo đảo: "Nghe nói mày làm gia sư cho nó à? Hay là làm cái loại 'đồ chơi' rẻ tiền khác? Nam thần của chúng ta dạo này khẩu vị mặn thật, lại đi dây dưa với cái loại mọt sách dơ bẩn này."

Vy run rẩy, đôi mắt sau lớp kính bắt đầu hoe đỏ. Cậu không sợ bị đánh, nhưng cậu sợ những lời nhục mạ này chạm vào vết thương lòng bấy lâu nay. Cậu cúi xuống định nhặt khay cơm, nhưng Tuấn đã nhanh chân giẫm lên bàn tay cậu.

"Á!" Vy khẽ rên rỉ, nỗi đau từ mu bàn tay truyền đến tận tim.

"Quỳ xuống mà nhặt đi chứ? Thằng rác rưởi—"

"Mày vừa gọi ai là rác rưởi?"

Một giọng nói lạnh lùng như từ dưới hầm băng vang lên ngay phía sau nhóm nam sinh. Cả căng tin bỗng chốc rơi vào im lặng cực độ. Đám đông tự động dạt ra hai bên, nhường lối cho một người đang bước tới với sát khí ngút trời.

Trịnh Hoàng Quân đứng đó, áo sơ mi bung hai cúc, đôi mắt hổ phách thường ngày giờ đây tối sầm lại, ẩn chứa một sự cuồng nộ đáng sợ. Anh không thèm nhìn đám nam sinh, ánh mắt chỉ dán chặt vào bàn tay Vy đang bị giẫm dưới chân Tuấn.

"Bỏ cái chân bẩn thỉu của mày ra." Quân gằn giọng, từng chữ như tiếng sấm nổ bên tai.

Tuấn giật mình rụt chân lại, cố giữ vẻ mặt thách thức: "Quân, chỉ là một thằng mọt sách thôi mà, mày làm gì căng—"

Chưa kịp nói hết câu, Quân đã lao tới, túm lấy cổ áo Tuấn bằng một tay, nhấc bổng hắn lên và ép mạnh vào cột trụ của căng tin. Một tiếng "Rầm" khô khốc vang lên.

"Tao nói lại một lần duy nhất." Quân ghé sát mặt Tuấn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Đụng vào Lâm Hạ Vy chính là đụng vào Trịnh Hoàng Quân này. Mày muốn dùng nắm đấm để nói chuyện? Được, tao tiếp. Nhưng sau đó, tao cam đoan gia đình mày sẽ không còn mặt mũi nào để ở lại cái thành phố này đâu."

Gương mặt Tuấn tái mét. Hắn quên mất rằng, Quân không chỉ là ngôi sao bóng rổ, mà còn là thiếu gia nhà họ Trịnh — thế lực mà nhà hắn không bao giờ đụng vào nổi.

Quân buông tay, để Tuấn ngã vật xuống sàn. Anh không thèm nhìn đám lâu la đang sợ hãi xung quanh, mà quay sang phía Vy. Sự hung dữ biến mất trong tích tắc, anh quỳ một chân xuống trước mặt cậu, nhẹ nhàng nâng bàn tay bị đau của Vy lên, thổi nhẹ.

"Đau không?" Anh hỏi, giọng điệu dịu dàng đến mức khiến người ta phải nổi da gà.

Vy chỉ biết lắc đầu, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Quân thở dài, bất ngờ bế thốc Vy lên theo kiểu công chúa trước sự chứng kiến của toàn thể giáo viên và học sinh đang có mặt.

"Cơm ở đây bẩn rồi, tôi đưa cậu đi ăn chỗ khác."

"Quân... bỏ tớ xuống... mọi người nhìn..." Vy xấu hổ giấu mặt vào lồng ngực anh.

"Cứ nhìn cho kỹ vào." Quân lạnh lùng tuyên bố trước đám đông. "Ai muốn bắt nạt cậu ấy thì cứ chuẩn bị tâm lý đối diện với tôi. Đừng để tôi thấy Lâm Hạ Vy phải rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa."

Anh sải bước đưa Vy ra khỏi căng tin, để lại sau lưng một đống hỗn độn và những lời bàn tán kinh thiên động địa. Từ giây phút này, sự bảo hộ ngang tàng của chàng trai áo số 10 đã chính thức trở thành một huyền thoại của trường THPT Thanh Xuân.