MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn CuốiChương 10: [H NHẸ] HƠI THỞ NÓNG HỔI TRONG THƯ VIỆN VẮNG

Chàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Chương 10: [H NHẸ] HƠI THỞ NÓNG HỔI TRONG THƯ VIỆN VẮNG

762 từ

Sau cơn ghen dữ dội ở cầu thang, một sự ngượng ngùng đầy ám muội bao trùm lấy cả hai. Tan học, thay vì ra sân bóng, Quân lại kéo Vy vào thư viện trường – nơi vắng vẻ nhất vào những ngày cuối kỳ.

Họ chọn một góc khuất giữa những kệ sách cũ cao ngất ngưỡng, nơi ánh nắng hoàng hôn đỏ rực chỉ có thể len lỏi qua những khe hở hẹp, hắt lên mặt gỗ những vệt sáng lờ mờ. Mùi giấy cũ hòa quyện với mùi gỗ mục tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

"Quân... chúng ta vào đây làm gì?" Vy lí nhí, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào người đối diện.

Quân không trả lời. Anh đẩy Vy lùi sâu vào góc tối giữa hai kệ sách lớn. Trong không gian chật hẹp, nhịp tim của cả hai dội vào nhau, vang vọng như tiếng trống. Quân chống hai tay lên kệ sách, giam cầm Vy trong lồng ngực mình.

"Lúc nãy tôi đã làm cậu sợ phải không?" Giọng Quân khàn đặc, thấp trầm đến lạ.

Vy khẽ lắc đầu, bàn tay run rẩy bám chặt lấy vạt áo đồng phục của Quân: "Không sợ... chỉ là thấy cậu không giống cậu thường ngày."

"Tôi cũng không giống tôi thường ngày." Quân cúi thấp đầu, chóp mũi cọ nhẹ vào mũi Vy, hơi thở nóng hổi vương trên môi cậu. "Ở cạnh cậu, tôi thấy mình tham lam đến mức đáng sợ. Tôi muốn nhiều hơn một cái nắm tay, Vy ạ."

Vy chưa kịp định thần, đôi môi của Quân đã ập xuống.

Đây không phải là nụ hôn trừng phạt như ở cầu thang, cũng không phải cái chạm nhẹ như lông hồng trước đó. Đây là một nụ hôn sâu đúng nghĩa – vụng về nhưng đầy khao khát. Quân mút mát cánh môi mềm mại của Vy, đầu lưỡi ranh ma lướt qua hàm răng đều đặn rồi nhanh chóng tìm thấy và quấn lấy đầu lưỡi đang rụt rè của cậu.

"Ưm..." Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng Vy khi Quân siết chặt eo cậu, kéo sát cơ thể cả hai vào nhau.

Vy thấy đầu óc mình như nổ tung. Cảm giác da thịt tiếp xúc, sự ẩm ướt nồng nàn và nhịp thở dồn dập khiến đôi chân cậu nhũn ra. Cậu vô thức vòng tay qua cổ Quân, đan những ngón tay vào mái tóc hơi cứng vì mồ hôi của anh, đáp lại nụ hôn đó bằng tất cả sự chân thành và vụng dại của mình.

Bàn tay to lớn của Quân không còn giữ yên trên kệ sách. Nó bắt đầu luồn vào bên dưới lớp áo đồng phục mỏng manh của Vy, chạm vào làn da mịn màng, mát rượi nơi thắt lưng. Cảm giác nóng lạnh tương phản khiến Vy rùng mình, một luồng điện xẹt qua cột sống khiến cậu khẽ nấc lên.

"Vy... Vy ơi..." Quân thầm thì giữa những nụ hôn, giọng nói tràn ngập sự chiếm hữu lẫn nâng niu.

Anh di chuyển nụ hôn xuống vùng cổ trắng ngần, tham lam hít hà mùi hương xà phòng thanh khiết trên người cậu. Mỗi lần môi anh chạm vào da thịt, Vy lại cảm thấy mình như một tờ giấy trắng bị ngọn lửa thiêu rụi, chỉ còn lại sự phụ thuộc tuyệt đối vào người đàn ông trước mặt.

Trong bóng tối mờ ảo của thư viện, tiếng hơi thở gấp gáp và tiếng môi lưỡi giao nhau trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Đó là sự bùng nổ của những khao khát đầu đời, tinh khôi nhưng cũng đầy dục vọng.

Rất lâu sau, Quân mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi đã sưng đỏ của Vy. Anh tựa trán vào trán cậu, hơi thở vẫn còn chưa ổn định, đôi mắt hổ phách nhìn cậu đầy nồng cháy:

"Cậu có biết... tôi đã muốn làm thế này từ lúc nhìn thấy cậu ở phòng thay đồ không?"

Vy thở dốc, mặt đỏ bừng như muốn bốc cháy. Cậu không nói nên lời, chỉ biết vùi mặt vào ngực Quân, cảm nhận nhịp tim cuồng nhiệt của anh. Ở nơi thư viện vắng lặng này, một lời giao ước thầm lặng đã được thiết lập qua nụ hôn sâu ấy.

Hào quang của chàng trai áo số 10 giờ đây đã hoàn toàn hòa quyện vào bóng tối của cậu bạn bàn cuối, tạo nên một thứ ánh sáng nồng nhiệt và duy nhất dành riêng cho hai người.