MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn CuốiChương 9: KHI NAM THẦN GHEN

Chàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Chương 9: KHI NAM THẦN GHEN

812 từ

Sau chuỗi ngày là tâm điểm của sự chú ý, cuộc sống của Hạ Vy bỗng xuất hiện một "biến số" mới. Đó là Thành, cậu bạn lớp trưởng lớp bên, một người cũng mang phong thái học thức, điềm đạm và đặc biệt là không hề sợ hãi quyền uy của Quân.

Giờ ra chơi, Thành sang lớp 12A1 để nhờ Vy hướng dẫn một phương pháp giải toán nâng cao mà chỉ Vy mới nghĩ ra được. Hai người ngồi sát lại phía bàn cuối, Vy hào hứng giảng giải, đôi mắt cậu sáng lên niềm vui khi tìm được một người cùng sở thích học thuật.

"Vy, cậu thông minh thật đấy. Cách này ngắn gọn hơn nhiều so với đáp án của giáo viên." Thành cười, đưa tay định vỗ nhẹ vào vai Vy theo thói quen thân thiện.

Chưa kịp chạm tới, một quả bóng rổ từ đâu bay tới với tốc độ cực nhanh, đập mạnh xuống mặt bàn ngay giữa hai người, tạo ra một tiếng "Chát" khô khốc. Cả Vy và Thành đều giật nảy mình.

Trịnh Hoàng Quân đứng cách đó vài bước chân, một tay đút túi quần, tay kia còn giữ tư thế vừa ném bóng. Gương mặt anh tối sầm, tóa ra một áp lực khiến người ta nghẹt thở.

"Về lớp đi." Quân gằn giọng, ánh mắt nhìn Thành như muốn xuyên thủng đối phương.

"Tớ chỉ đang trao đổi bài tập với Vy thôi mà Quân? Cậu làm gì quá khích thế?" Thành đẩy kính, cố giữ bình tĩnh.

Quân bước tới, thô bạo gạt chồng sách của Thành sang một bên, anh ngồi phịch xuống giữa hai người, một tay choàng qua eo Vy, kéo cậu sát vào lòng mình đến mức không còn một khe hở.

"Tao nói lại một lần nữa: Về. Lớp. Của. Mày."

Sự thù địch rõ rệt của Quân khiến Thành đành thở dài, gom sách vở rời đi. Trong lớp, những tiếng xì xào lại bắt đầu nổi lên. Vy bối rối, cố gắng đẩy cánh tay cứng như đá của Quân ra:

"Quân... cậu làm gì vậy? Thành chỉ hỏi bài thôi mà."

Quân không trả lời, anh đứng phắt dậy, lôi mạnh Vy đi ra khỏi lớp trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Anh không đưa cậu đến sân bóng hay căng tin, mà kéo thẳng vào khu vực cầu thang bộ ít người qua lại của khối nhà thực hành.

"Cậu đau đấy! Buông tớ ra!" Vy khóc ròng, cổ tay trắng ngần bị siết đến đỏ ửng.

Quân ép Vy vào góc tường, hai tay chặn đứng lối thoát của cậu. Hơi thở anh dồn dập, đôi mắt hổ phách vẩn đục vì sự giận dữ và ghen tuông điên cuồng.

"Vui lắm đúng không? Cười nói với nó vui lắm đúng không?" Quân gầm lên khe khẽ, giọng khàn đặc. "Cậu quên rồi à Vy? Cậu là người của tôi. Ai cho phép cậu cho thằng khác chạm vào? Ai cho phép cậu cười với nó như thế?"

"Quân... cậu vô lý quá... đó chỉ là bạn bè bình thường..."

"Tôi không cần biết!" Quân cắt lời, anh cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai Vy khiến cậu run bắn người. "Cậu là báu vật tôi phải dùng cả danh dự để bảo vệ, không phải để cậu đi ban phát nụ cười cho kẻ khác. Cậu có biết nhìn hai người ngồi cạnh nhau, tôi chỉ muốn đánh gãy tay nó không?"

Sự chiếm hữu của Quân lúc này mang theo một chút "hắc hóa". Anh không còn kiềm chế nữa, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy Vy, ép cậu phải ngẩng đầu lên đón nhận nụ hôn nồng nặc mùi vị trừng phạt. Đó không phải nụ hôn nhẹ nhàng như lần trước, mà là sự càn quét, chiếm đoạt, như muốn khảm sâu hơi thở của mình vào từng tế bào của Vy.

Vy bị hôn đến mức choáng váng, đôi chân mềm nhũn phải tựa hoàn toàn vào người Quân. Cậu nhận ra, "nam thần" của cậu thực chất là một đứa trẻ to xác đang lo sợ. Sự hoàn hảo của anh là giả, nhưng nỗi sợ mất cậu là thật.

"Đừng... đừng cười với ai ngoài tôi hết." Quân buông môi Vy ra, trán tựa vào trán cậu, giọng nói run rẩy đầy khẩn cầu. "Làm ơn, chỉ nhìn một mình tôi thôi, được không?"

Trái tim Vy thắt lại. Cơn giận ban nãy biến mất, chỉ còn lại sự xót xa cho kẻ đứng trên đỉnh cao hào quang nhưng lại luôn sợ hãi sự cô độc này. Cậu khẽ đưa tay ôm lấy cổ anh, gật đầu trong nước mắt.

Sự ghen tuông của Quân đã đẩy mối quan hệ của họ lên một cấp độ mới — nơi mà sự chiếm hữu không còn là trò chơi, mà là một loại bản năng sống còn.