761 từ
Sau nụ hôn nhẹ tựa hơi thở ấy, bầu không khí trong căn hộ của Hoàng Quân dường như đặc quánh lại, không phải vì sự căng thẳng, mà vì một thứ tình ý nồng nàn đang nảy nở.
Hạ Vy bối rối lùi lại một chút, tay cậu vẫn còn run rẩy. Để che giấu sự thẹn thùng, cậu vội vã mở ba lô, lấy ra một chiếc túi nhỏ bằng nhung xanh.
"Chiếc vòng tay... tớ sửa xong rồi."
Quân hơi bất ngờ, anh đưa tay nhận lấy. Chiếc vòng tay dây thừng đen vốn đã đứt nát nay được Vy tết lại khéo léo, đan xen vào đó là một viên đá nhỏ màu xanh biển — màu của sự bình yên. Từng nút thắt đều tăm tắp, cho thấy người làm đã dồn bao nhiêu tâm tư và sự tỉ mỉ vào đó.
"Lại đây, đeo cho tôi." Quân không tự đeo, mà chìa cổ tay rắn rỏi về phía Vy, đôi mắt không rời khỏi gương mặt đang đỏ ửng của cậu.
Vy lóng ngóng cầm lấy chiếc vòng. Những ngón tay thanh mảnh của cậu chạm nhẹ vào mạch đập nơi cổ tay Quân. Cảm giác da thịt tiếp xúc khiến tim cậu lại một phen lỡ nhịp. Khi nút thắt cuối cùng được hoàn thành, Quân xoay nhẹ cổ tay, nhìn món đồ đơn giản nhưng vô giá đối với anh lúc này.
"Từ giờ, nó là bùa hộ mệnh của tôi. Cậu đã đeo nó vào cho tôi, thì phải chịu trách nhiệm với chủ nhân của nó đấy." Quân nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt lại chứa chan sự nghiêm túc.
Sáng hôm sau tại trường học.
Thông tin về vụ việc ở căng tin hôm trước đã lan đi với tốc độ chóng mặt. Những lời xì xào vẫn còn đó, nhưng chúng đã chuyển từ sự khinh miệt sang sự kinh ngạc và xen lẫn chút sợ hãi.
Vy đi vào lớp, đầu vẫn hơi cúi thấp theo thói quen. Nhưng hôm nay, cậu không còn phải đối mặt với những cái ngáng chân hay những trò đùa ác ý nữa. Cả lớp im lặng dõi theo bước chân của cậu cho đến khi cậu về tới dãy bàn cuối.
Quân đã ngồi đó từ bao giờ, chiếc áo số 10 vắt vẻo trên thành ghế, đôi chân dài duỗi thẳng đầy lười biếng. Thấy Vy đến, anh không nói lời nào, chỉ thản nhiên vươn tay ra.
Trước mặt tất cả bạn bè, Trịnh Hoàng Quân nắm chặt lấy bàn tay đang bị băng bó của Vy, kéo cậu ngồi xuống bên cạnh mình. Cái nắm tay ấy không hề lén lút dưới ngăn bàn, mà đặt ngay trên mặt bàn gỗ, ngang ngược và đầy hãnh diện.
"Quân... mọi người đang nhìn..." Vy thầm thì, cố gắng rút tay lại nhưng không thành công.
"Kệ họ." Quân thản nhiên mở một cuốn sách ra, tay kia vẫn đan chặt các ngón tay vào tay Vy. "Hôm qua cậu bảo cậu là 'vết vẩn đục' trên hào quang của tôi đúng không? Vậy thì tôi cho họ thấy, hào quang này vốn dĩ là để chiếu sáng cho vết vẩn đục đó."
Hành động này giống như một lời tuyên chiến với tất cả những định kiến của ngôi trường này. Vy cảm nhận được những ngón tay của Quân siết nhẹ như một lời trấn an. Một cảm giác tự hào và can đảm lạ lùng len lỏi vào tim cậu. Lần đầu tiên, cậu không còn muốn trốn chạy khỏi ánh nhìn của đám đông nữa.
Tuy nhiên, sự ngọt ngào đó sớm gặp phải một gợn sóng. Tuấn "đội phó" đi ngang qua, ném một cái nhìn đầy thù hận về phía hai người, bên cạnh hắn là một cô gái xinh đẹp với đôi mắt sắc sảo đang nhìn Vy với sự khinh rẻ rõ rệt. Đó là Minh Anh - tiểu thư của tập đoàn đá quý, người luôn được xem là "thanh mai trúc mã" của Quân.
Quân nhận thấy sự run rẩy nhẹ trong tay Vy, anh không thèm liếc mắt nhìn Minh Anh lấy một cái, mà chỉ cúi xuống, hôn lên mu bàn tay đang băng bó của Vy.
"Vy, tan học hôm nay, tôi dẫn cậu đi một nơi. Chỉ có hai chúng ta thôi."
Cái nắm tay bất ngờ đó không chỉ là sự bảo vệ, mà là khởi đầu cho một chương mới đầy sóng gió nhưng cũng đầy khao khát chiếm hữu mà Quân dành riêng cho cậu bạn bàn cuối của mình.