MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn CuốiChương 12: GÓC TỐI CỦA SỰ HOÀN HẢO

Chàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Chương 12: GÓC TỐI CỦA SỰ HOÀN HẢO

712 từ

Sau lời tuyên bố gây chấn động tại lớp học, Hoàng Quân đột nhiên mất tích suốt hai tiết học cuối. Hạ Vy đứng ngồi không yên, trong lòng cậu dấy lên một nỗi bất an lạ kỳ. Ngay khi tiếng chuông tan trường vừa vang lên, cậu nhận được một tin nhắn vỏn vẹn hai chữ: "Sân thượng".

Vy vội vã chạy lên. Gió trên cao thổi lồng lộng, làm tung bay vạt áo đồng phục. Ở góc khuất sau bồn nước lớn, Quân đang ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào tường xi măng lạnh lẽo. Trên tay anh không phải quả bóng cam quen thuộc, mà là một điếu thuốc đang cháy dở, làn khói xám xịt nhạt nhòa trong ánh hoàng hôn.

"Quân..." Vy khẽ gọi, bước tới ngồi xuống cạnh anh.

Quân không ngẩng đầu lên, giọng anh khàn đặc: "Bố tôi biết chuyện rồi. Ông ấy vừa gọi điện, nói rằng nếu tôi không chấm dứt trò hề này, ông ấy sẽ khiến cậu không thể ở lại thành phố này để học tiếp đại học."

Vy sững sờ. Cậu biết gia thế của Quân rất lớn, nhưng không ngờ áp lực lại đến nhanh và tàn khốc như vậy.

"Ông ấy luôn muốn tôi là một 'sản phẩm' hoàn hảo." Quân cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Phải học giỏi nhất, phải chơi thể thao giỏi nhất, và phải cưới một người có thể giúp ích cho tập đoàn. Họ chưa bao giờ hỏi tôi có mệt không, có muốn cười thật sự không."

Quân bất ngờ dập tắt điếu thuốc, quay sang nhìn Vy. Đôi mắt hổ phách thường ngày đầy tự tin giờ đây chỉ còn lại sự vụn vỡ và mệt mỏi. Anh gục đầu vào vai Vy, đôi vai rộng lớn khẽ run lên.

"Vy à... đôi khi tôi chỉ muốn vứt bỏ tất cả. Vứt bỏ cái áo số 10 này, vứt bỏ họ Trịnh. Tôi chỉ muốn làm một kẻ vô danh, ngồi ở bàn cuối cạnh cậu, lặng lẽ sống hết cuộc đời này thôi."

Trái tim Vy nhói đau. Cậu nhận ra, hào quang của Quân chính là một chiếc lồng kính lộng lẫy nhưng thiếu oxy. Cậu đưa tay ra, ngập ngừng rồi mạnh dạn vòng qua ôm lấy bờ vai đang run rẩy của anh. Cậu kéo đầu anh vào lòng mình, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cứng của chàng trai đang bị tổn thương.

"Đừng nói thế." Vy thầm thì, giọng nói ấm áp như dòng suối nhỏ chảy qua sa mạc. "Cậu không phải là sản phẩm của ai cả. Cậu là Trịnh Hoàng Quân, là người đã bảo vệ tớ, là người thích uống sữa dâu dù miệng nói là ghét. Nếu thế giới này quá chói mắt khiến cậu mệt mỏi, vậy thì cứ trốn vào bóng tối của tớ đi."

Quân siết chặt vòng tay qua eo Vy, như thể sợ rằng nếu buông ra, cậu cũng sẽ biến mất như một giấc mơ. Anh hít thật sâu mùi xà phòng thanh khiết trên cổ áo Vy, cảm nhận sự bình yên mà không một huy chương hay lời khen ngợi nào có thể mang lại.

"Vy... đừng bỏ tôi nhé?" Quân khẩn khoản, sự chiếm hữu lúc này đã biến thành một sự phụ thuộc đầy yếu đuối. "Dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng rời xa tôi. Nếu không có cậu, tôi sẽ thực sự phát điên mất."

"Tớ hứa." Vy đặt một nụ hôn nhẹ lên trán anh. "Tớ sẽ luôn ở bàn cuối, đợi cậu quay lại."

Hoàng hôn dần tắt, bóng tối bao trùm lấy sân thượng. Giữa không gian tĩnh lặng đó, hai tâm hồn cô độc nương tựa vào nhau. Quân ngước lên, nhìn sâu vào mắt Vy, sự yếu đuối dần được thay thế bằng một quyết tâm hắc ám: Anh sẽ bảo vệ cậu đến cùng, dù có phải đối đầu với cả gia đình mình.

Quân kéo Vy vào một nụ hôn nồng nàn nhưng mang vị mặn của nước mắt và vị đắng của khói thuốc. Trong khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng sóng gió chỉ mới bắt đầu, nhưng sợi dây liên kết giữa ánh sáng và bóng tối đã trở nên bền chặt hơn bao giờ hết.