844 từ
Chuyến dã ngoại 2 ngày 1 đêm tại khu bảo tồn thiên nhiên ngoại ô thành phố vốn dĩ là phần thưởng sau kỳ thi học kỳ, nhưng đối với Hạ Vy, nó giống như một cuộc trốn chạy khỏi những áp lực ngột ngạt từ gia đình Quân.
Xe lăn bánh, Quân vẫn ngang ngược chiếm lấy ghế cạnh Vy ở cuối xe, mặc kệ những ánh nhìn xì xào. Anh đeo một bên tai nghe cho cậu, bàn tay dưới lớp áo khoác vẫn đan chặt lấy tay Vy không rời.
"Đến đó tôi sẽ dẫn cậu đi xem thác nước. Chỉ có hai chúng ta thôi," Quân thì thầm, đôi mắt hổ phách lóe lên tia sáng mong đợi.
Thế nhưng, định mệnh lại không êm đềm như thế. Nhóm của Tuấn và Minh Anh cũng có mặt trong chuyến đi này. Sự thù hận sau vụ dằn mặt ở căng tin vẫn nung nấu trong lòng chúng, chờ đợi một cơ hội giữa chốn rừng sâu nước thẳm.
Chiều tối, khi cả lớp đang bận rộn dựng trại và chuẩn bị lửa trại, Vy được giao nhiệm vụ đi nhặt thêm củi khô gần bìa rừng. Thấy Quân đang bị thầy chủ nhiệm giữ lại để bàn về đội bóng, Vy định đi nhanh rồi về ngay.
Nhưng khi cậu vừa tiến sâu vào những tán cây cổ thụ, tiếng lá khô xào xạc sau lưng khiến cậu rùng mình.
"Mọt sách, mày đi đâu mà vội thế?"
Tuấn cùng hai tên nam sinh khác bước ra từ bóng tối, gương mặt chúng lộ rõ vẻ hung ác dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa. Vy hoảng sợ lùi lại: "Các cậu muốn gì? Quân sẽ đến ngay đấy."
"Quân à? Nó đang bận diễn vai 'học sinh ưu tú' rồi," Tuấn cười khẩy, tiến tới xô mạnh khiến Vy ngã nhào xuống đống lá mục. "Hôm nay không có nó, để xem mày còn vênh váo được không. Để tao xem cái loại 'người của Quân' thì có gì đặc biệt mà nó mê mẩn thế."
Chúng không đánh Vy, nhưng chúng bắt đầu giằng xé quần áo và balo của cậu, ném kính của cậu đi chỗ khác khiến tầm nhìn của Vy mờ mịt. Vy hoảng loạn kêu cứu, nhưng tiếng gió ngàn đã nuốt chửng tiếng gọi của cậu.
"RẦM!"
Một tiếng động lớn vang lên từ phía lùm cây rậm rạp. Một bóng đen lao ra như một con báo săn đang điên tiết. Không đợi bất kỳ lời giải thích nào, Quân lao thẳng vào Tuấn, tung một cú đấm ngàn cân khiến hắn ngã văng ra xa, máu mũi tuôn ra xối xả.
"TAO ĐÃ CẢNH CÁO MÀY RỒI!"
Tiếng gầm của Quân vang động cả khu rừng. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một nam thần học đường, mà là của một kẻ sát thủ thực thụ. Anh lao vào đám nam sinh kia như một kẻ mất trí, từng cú đòn đều nhắm vào chỗ hiểm, tàn khẫn đến mức khiến chúng phải quỳ xuống van xin.
"Quân! Đừng... đừng đánh nữa! Cậu sẽ giết họ mất!" Vy hoảng sợ chạy đến, ôm chặt lấy thắt lưng Quân từ phía sau, cố gắng kéo anh ra khỏi cơn cuồng nộ.
Cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy của Vy, hơi thở dồn dập của Quân dần ổn định lại. Anh quay phắt lại, thấy Vy áo quần xộc xệch, mắt đỏ hoe vì sợ hãi, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Quân cởi phắt chiếc áo khoác bóng rổ của mình, bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé của Vy, siết chặt cậu vào lòng.
"Xin lỗi... tôi đến muộn..." Quân thì thầm, giọng nói run lên vì hối hận và cả sự chiếm hữu đến điên dại. "Tôi nên xích cậu vào người tôi mới đúng."
Đêm đó, giữa rừng sâu tĩnh mịch, Quân không đưa Vy về khu trại chính. Anh dẫn cậu đến một hang đá nhỏ bên cạnh thác nước bí mật mà anh đã tìm thấy trước đó. Tiếng nước đổ ầm rì như muốn che giấu đi những bí mật của hai người.
Dưới ánh trăng bạc, Quân nhẹ nhàng lau đi những vết xước trên mặt Vy. Không khí trở nên đặc quánh khi ánh mắt họ chạm nhau. Sự sợ hãi vừa rồi được thay thế bằng một loại khao khát nguyên thủy hơn.
"Vy... tôi thực sự phát điên khi nghĩ đến việc họ chạm vào cậu," Quân nói, bàn tay thô ráp mơn trớn đôi môi đang run rẩy của Vy. "Cậu chỉ được phép là của một mình tôi thôi. Nhớ kỹ điều đó."
Trong không gian hoang dã của chuyến dã ngoại, khi mọi rào cản đạo đức và quy tắc trường học đều bị bỏ lại sau lưng, nụ hôn nồng cháy nổ ra giữa hai người mang theo vị đắng của rừng già và sự ngọt ngào của tình yêu chiếm hữu. Một đêm định mệnh bắt đầu, nơi mà ranh giới cuối cùng giữa họ chính thức bị xóa bỏ.