MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn CuốiChương 14: LẠC TRONG RỪNG VÀ SỰ CHE CHỞ TUYỆT ĐỐI

Chàng Trai Áo Số 10 Và Cậu Bạn Bàn Cuối

Chương 14: LẠC TRONG RỪNG VÀ SỰ CHE CHỞ TUYỆT ĐỐI

709 từ

Cơn mưa rừng bất chợt đổ xuống như trút nước, xóa sạch mọi dấu vết và phương hướng. Sau cuộc xô xát với đám người Tuấn, Quân kéo Vy chạy sâu vào trong rừng để tránh sự truy đuổi và tìm chỗ trú ẩn. Nhưng bóng tối và màn mưa dày đặc đã khiến hai người hoàn toàn mất phương hướng.

"Quân... tớ lạnh quá..." Vy run rẩy, đôi chân trần rớm máu vì những bụi gai cào xước. Chiếc kính của cậu đã mất, thế giới xung quanh giờ chỉ là những mảng màu nhòe nhoẹt và đáng sợ.

Quân không nói lời nào, anh cõng Vy trên lưng, bước chân vững chãi đạp lên những cành cây khô gãy vụn. Anh có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập và tiếng tim đập hoảng loạn của Vy trên lưng mình. Trái tim anh thắt lại vì xót xa, nhưng cũng trỗi dậy một loại thỏa mãn đen tối: Giữa khu rừng mênh mông này, Vy không còn ai khác để dựa vào ngoài anh.

Cuối cùng, họ tìm thấy một hốc đá khô ráo dưới chân một vách núi. Quân đặt Vy xuống, nhanh chóng dùng kỹ năng thoát hiểm để nhóm lên một ngọn lửa nhỏ từ những cành củi hiếm hoi còn khô trong hốc.

Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Vy. Quân tiến lại gần, thô bạo nhưng đầy nâng niu kéo cậu vào lòng mình. Anh dùng đôi bàn tay to lớn, ấm nóng liên tục xoa nắn đôi bàn chân lạnh ngắt của Vy.

"Tôi đã bảo cậu phải luôn đi sát sau lưng tôi mà? Tại sao lại để bọn chúng dẫn đi?" Quân gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả lên đỉnh đầu Vy. Đó là sự trách móc, nhưng cũng là sự sợ hãi tột cùng của một kẻ suýt lạc mất linh hồn của mình.

"Tớ xin lỗi... tớ không muốn làm phiền cậu..." Vy lí nhí, vùi mặt vào ngực anh.

"Phiền?" Quân nâng cằm Vy lên, bắt cậu đối diện với đôi mắt hổ phách đang rực cháy giữa bóng tối. "Lâm Hạ Vy, cậu nghe cho rõ đây. Mạng của cậu là của tôi. Cậu đau một, tôi đau mười. Đừng bao giờ nói từ 'phiền' với tôi nữa."

Quân bắt đầu cởi bỏ lớp áo đồng phục ướt đẫm của cả hai để tránh cảm lạnh. Lần đầu tiên, trong không gian chật hẹp và tĩnh lặng chỉ có tiếng mưa rơi, da thịt họ chạm vào nhau một cách trực diện nhất. Làn da trắng ngần, gầy gò của Vy run rẩy dưới sự bao phủ của cơ bắp rắn rỏi, nóng rực từ người Quân.

Sự che chở của Quân lúc này không còn là những cái nắm tay hay nụ hôn vội vã ở hành lang lớp học. Nó là sự bao bọc tuyệt đối bằng cả cơ thể. Anh ôm chặt lấy Vy, dùng thân nhiệt của một vận động viên để sưởi ấm cho cậu.

"Vy... cậu có biết lúc không tìm thấy cậu, tôi đã nghĩ gì không?" Quân thì thầm, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm. "Tôi đã nghĩ nếu cậu có chuyện gì, tôi sẽ san phẳng cả khu rừng này, và cả những kẻ đã động vào cậu."

Vy ngước lên, bắt gặp ánh nhìn chiếm hữu điên cuồng của Quân. Cậu không thấy sợ, trái lại, một sự an tâm kỳ lạ bao trùm lấy cậu. Cậu vươn tay, vuốt ve vết sẹo nhỏ trên lông mày của anh – dấu vết từ cuộc ẩu đả ban nãy.

"Quân, cảm ơn cậu vì đã tìm thấy tớ."

Lời nói của Vy như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Quân không kìm chế được nữa, anh cúi xuống, chiếm lấy đôi môi nhợt nhạt của cậu trong một nụ hôn nồng cháy, mang theo hương vị của mưa rừng và khát khao chiếm đoạt bấy lâu nay.

Giữa rừng sâu vắng lặng, dưới sự che chở tuyệt đối của chàng trai áo số 10, cậu bạn bàn cuối đã hoàn toàn buông bỏ lớp vỏ bọc cuối cùng của mình. Đêm nay, thiên nhiên là chứng nhân cho sự gắn kết không thể tách rời giữa ánh sáng và bóng tối.