680 từ
Sau khi được đội cứu hộ tìm thấy và đưa về khu trại chính, cả hai được sắp xếp nghỉ ngơi trong một chiếc lều riêng biệt phía cuối bãi đất. Mưa đã tạnh, chỉ còn tiếng côn trùng râm ran và tiếng lửa trại bập bùng từ xa vọng lại.
Bên trong lều, không gian chật hẹp chỉ vừa đủ cho hai người nằm sát cạnh nhau. Ánh đèn pin lờ mờ hắt bóng hai cơ thể lên vách vải, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự ám muội.
Vy vừa thay một bộ đồ khô ráo, đầu tóc vẫn còn hơi ẩm. Cậu ngồi co chân, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Quân đang ngồi bất động đối diện. Sự im lặng này còn khiến tim cậu đập nhanh hơn cả lúc lạc rừng.
"Lại đây." Quân lên tiếng, giọng nói trầm thấp và có chút khàn đặc lạ thường.
Vy ngoan ngoãn bò lại gần. Ngay lập tức, Quân kéo cậu ngồi vào lòng mình, hai tay ôm siết lấy vòng eo thanh mảnh, cằm tựa lên vai cậu. Hơi nóng từ lồng ngực Quân phả vào lưng Vy, khiến cậu khẽ rùng mình.
"Lúc nãy... tớ thực sự rất sợ." Vy thầm thì, bàn tay vô thức chạm vào cánh tay cơ bắp của Quân.
"Tôi biết." Quân xoay mặt lại, hôn nhẹ vào hõm cổ của Vy, nhấm nháp làn da mịn màng như muốn xác nhận cậu vẫn ở đây, bằng xương bằng thịt và thuộc về anh. "Vì thế nên đêm nay, tôi không muốn rời xa cậu dù chỉ một milimet."
Bàn tay của chàng trai áo số 10 không còn dừng lại ở cái ôm. Nó bắt đầu luồn vào dưới gấu áo phông rộng của Vy, lướt nhẹ trên những rẻ sườn và dừng lại ở vùng bụng phẳng lì. Những ngón tay thô ráp, chai sần vì cầm bóng rổ tạo nên những xúc cảm nóng ran, khiến Vy nấc khẽ một tiếng, cả người mềm nhũn dựa hẳn vào ngực anh.
"Quân... mọi người... ở ngay bên ngoài thôi..." Vy yếu ớt nhắc nhở, nhưng bàn tay cậu lại vô thức đan chặt lấy những ngón tay của Quân, như thể chính cậu cũng đang khao khát sự đụng chạm này.
"Họ sẽ không biết đâu." Quân thì thầm vào tai cậu, hơi thở mang theo dục vọng nồng đậm. "Hơn nữa, dù họ có biết, tôi cũng chẳng quan tâm. Vy, cậu có biết tôi đã kiềm chế đến mức nào không?"
Quân xoay người Vy lại, ép cậu nằm xuống tấm đệm mỏng. Anh phủ lên người cậu, hai tay đan chặt lấy tay Vy, nhấn xuống đỉnh đầu. Ánh mắt hổ phách lúc này không còn sự dịu dàng thường ngày, mà là sự hoang dại của một kẻ săn mồi đã bắt được báu vật.
Những nụ hôn rơi xuống như mưa, từ trán, mắt, mũi cho đến đôi môi sưng mọng vì bị cắn lúc chiều. Quân hôn Vy một cách ngấu nghiến, tham lam hít hà mùi hương của cậu. Bàn tay anh bắt đầu di chuyển xuống thấp hơn, những đụng chạm trở nên táo bạo và sâu sắc hơn.
Vy thấy đầu óc mình trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác tê dại truyền đi từ những nơi Quân đi qua. Cậu cong người, phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị nuốt chửng bởi những nụ hôn chiếm đoạt. Sự tò mò và khao khát tuổi trẻ bùng nổ như một ngọn lửa không thể dập tắt.
"Vy, gọi tên tôi..." Quân khàn giọng, ánh mắt nhìn xoáy vào đôi mắt đẫm nước của cậu.
"Quân... Hoàng Quân..."
Trong bóng tối của chiếc lều trại, dưới sự che chở của màn đêm và tiếng suối chảy xa xăm, những đụng chạm đầy khao khát đã dẫn lối cho họ bước qua ranh giới cuối cùng của sự ngây thơ. Đêm nay, không còn "nam thần" hay "mọt sách", chỉ có hai linh hồn trẻ dại đang hòa quyện vào nhau trong sự sủng ái điên cuồng và chiếm hữu tuyệt đối.