Chiếc xe khách cũ kỹ liên tục xóc nảy trên con đường nhựa bạc màu, rạn nứt. Mỗi lần bánh xe vấp phải ổ gà, đầu Hạ Lam lại va vào kính cửa sổ một cái "cộp" khô khốc, nhưng cô chẳng buồn quan tâm. Đôi mắt cô đờ đẫn nhìn ra ngoài, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời của thành phố đang dần được thay thế bởi những rặng phi lao gầy guộc và những vuông tôm sực mùi bùn mặn.
Hạ Lam tháo chiếc tai nghe chống ồn ra. Ngay lập tức, một thứ âm thanh hỗn tạp tràn vào khoang xe: tiếng nói cười rôm rả bằng giọng địa phương đặc sệt, tiếng gà chip chíp trong chiếc lồng của một bà cụ ngồi phía sau, và cả tiếng gió rít qua khe cửa kính hỏng. Cô khẽ nhăn mũi. Mùi xăng xe quyện với mùi cá khô nồng nặc khiến lồng ngực cô thắt lại.
Chỉ một tháng trước, cô còn là tiểu thư của tập đoàn địa ốc danh tiếng, sống trong căn penthouse nhìn xuống toàn cảnh Sài Gòn rực rỡ. Giờ đây, tất cả những gì cô có là hai chiếc vali đựng đầy quần áo hàng hiệu—thứ vốn dĩ chẳng hề ăn nhập với cái thị trấn ven biển nghèo nàn này—và một trái tim vỡ vụn sau vụ phá sản chấn động của gia đình. Bố mẹ cô phải đi xa để xử lý nợ nần, và cô bị "gửi gắm" về quê nội để lánh nạn, cũng là để hoàn thành năm cuối cấp ba.
"Xuống thôi con ơi! Thị trấn Cát Hải tới rồi!" – Bác tài xế hô lớn, giọng oang oang như sấm dậy.
Hạ Lam bước xuống xe. Một luồng hơi nóng hầm hập pha lẫn vị mặn chát của biển ập thẳng vào mặt. Cô loạng choạng đứng trên nền đất đầy cát, cảm giác đôi giày cao gót hàng hiệu của mình đang lún dần xuống.
"Lam! Lam ơi! Bà ở đây!"
Giữa đám đông lộn xộn ở bến xe, bà nội hiện ra với chiếc nón lá cũ và nụ cười hiền hậu. Bà chạy đến, đôi bàn tay gầy guộc, chai sần vì nhiều năm đan lưới nắm chặt lấy tay cô.
"Trời ơi, cháu gái của bà... Sao mà gầy đi nhiều thế này? Về với bà, biển sẽ nuôi con lớn."
Hạ Lam cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nước mắt suýt chút nữa đã trào ra. Cô không thấy biển nuôi mình lớn, cô chỉ thấy một bầu trời quá rộng lớn và trống trải đến mức đáng sợ. Cô im lặng để bà dắt về phía con đường nhỏ dẫn vào làng chài.
Ngôi nhà của bà nội nằm sát mép bãi đá vôi, nơi sóng biển vỗ rì rào suốt ngày đêm. Căn nhà gỗ nhỏ nhắn, thoảng mùi nhang trầm và mùi gỗ mục. Bà đã dọn sẵn cho cô một căn phòng nhỏ nhìn ra phía biển. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ là một bình hoa nhài trắng muốt – loài hoa cô yêu thích nhất. Có lẽ bà đã nhớ, hoặc đơn giản là bà muốn cô cảm thấy một chút quen thuộc giữa nơi xa lạ này.
"Con nghỉ ngơi đi, lát bà nấu cơm cá kho tộ cho ăn. Cá này mới kéo lưới sáng nay, tươi rói!"
Bà đi ra ngoài, khép hờ cửa. Hạ Lam đổ gục xuống chiếc giường phủ ga hoa nhí đã bạc màu. Cô không ngủ được. Tiếng sóng biển bên ngoài cứ lặp đi lặp lại một giai điệu đều đặn, nhàm chán và cô độc. Cô đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, thẫn thờ nhìn về phía chân trời.
Phía trước mặt cô là đại dương xanh thẳm, bao la đến vô tận. Những con tàu đánh cá nhỏ bé nhấp nhô giữa làn sóng dữ. Đối với những người ở đây, biển là sự sống, là cơm áo. Nhưng đối với một cô gái vừa mất đi tất cả như Lam, biển giống như một con quái vật đang nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của sự kiêu hãnh trong cô.
Cô lôi từ trong vali ra một quyển sổ phác thảo và cây bút chì. Đã từ lâu cô không vẽ, đôi tay cô run rẩy khi đặt bút xuống trang giấy trắng. Cô muốn vẽ lại thành phố rực rỡ ánh đèn, vẽ lại căn phòng ấm áp của mình, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, cô chỉ thấy một màu xanh xám xịt của nước biển và bóng tối.
"Chết tiệt..." – Cô lầm bầm, vò nát trang giấy rồi ném mạnh ra cửa sổ.
Tờ giấy cuộn tròn bay theo gió, rơi xuống phía bãi đá vôi bên dưới. Hạ Lam nhìn theo, và đó cũng là lúc cô nhìn thấy "hắn".
Giữa những mỏm đá nhọn hoắt bị sóng đánh bọt tung trắng xóa, có một dáng người đang đứng vững chãi. Đó là một chàng trai với lồng ngực trần rám nắng, chỉ mặc độc chiếc quần đùi đen. Anh ta vừa từ dưới nước leo lên, những giọt nước biển lăn dài trên những thớ cơ săn chắc, lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà.
Hắn đang cầm tờ giấy cô vừa ném xuống, tò mò mở ra xem. Từ khoảng cách này, Lam không nhìn rõ mặt, nhưng cô thấy rõ cái cách hắn khẽ nghiêng đầu nhìn vào bức phác thảo dang dở, rồi bất chợt ngước mắt nhìn thẳng lên phía cửa sổ phòng cô.
Hạ Lam giật mình lùi lại sau tấm rèm. Trái tim cô đập nhanh một nhịp không rõ lý do. Ánh mắt đó—dù chỉ là thoáng qua—nhưng dường như rất lạnh, lạnh như cái giá buốt của đại dương vào lúc nửa đêm.
Cô tự nhủ thầm: "Chào mừng đến với địa ngục, Hạ Lam."
Đằng sau lưng cô, thành phố với tất cả hào quang và nước mắt đã hoàn toàn lùi xa. Trước mặt cô, biển bắt đầu gầm thét, báo hiệu một mùa hạ không hề yên ả.