Hạ Lam nín thở phía sau tấm rèm ren đã ngả màu ố vàng, tim đập thình thịch như thể vừa bị bắt quả tang làm chuyện xấu. Cô hé mắt nhìn qua khe hở nhỏ. Chàng trai dưới kia vẫn đứng đó, tì tay lên đầu gối, mái tóc ướt đẫm bết lại che bớt một phần trán. Hắn không nhìn lên cửa sổ nữa mà thong thả vuốt phẳng tờ giấy vẽ bị vò nát. Đôi mắt hắn nheo lại dưới ánh nắng quái ác của buổi chiều tà, chăm chú đọc những nét chì hỗn loạn của cô như thể đang giải mã một loại cổ tự nào đó.
Rồi, trước sự ngỡ ngàng của Lam, hắn khẽ nhếch mép — một nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt — rồi thản nhiên nhét tờ giấy vào túi cái quần đùi sũng nước, xoay người nhảy phắt xuống gềnh đá, lặn mất tăm dưới làn nước xanh thẫm.
"Đồ thô lỗ!" – Lam lẩm bẩm, mặt đỏ bừng vì giận. Tờ giấy đó tuy chỉ là những nét vẽ hỏng, nhưng nó chứa đựng sự u uất riêng tư của cô. Vậy mà một kẻ lạ mặt, nửa người nửa ngợm, lại dám "tịch thu" nó một cách ngang nhiên như thế.
Cơn giận tạm thời lấn át nỗi buồn giúp Lam có chút động lực để rời khỏi giường. Cô mở vali, lấy ra một chiếc váy lụa mỏng màu xanh nhạt và đôi sandals đế bằng. Cô cần không khí. Căn phòng này, mùi hương nhài của bà, và cả sự im lặng của thị trấn này đang bóp nghẹt cô.
"Lam ơi, đi đâu đấy con? Sắp ăn cơm rồi!" – Tiếng bà nội vọng lên từ bếp, kèm theo tiếng xèo xèo của mỡ và mùi cá kho thơm nồng.
"Con ra ghềnh đá hít thở một chút rồi về ngay ạ!" – Cô đáp vọng lại, chân đã bước nhanh xuống cầu thang gỗ kêu lên những tiếng kẽo kẹt.
Bước chân ra khỏi nhà, vị muối mặn bao trùm lấy cô một lần nữa. Lam đi theo lối mòn nhỏ dẫn xuống bãi đá vôi. Những tảng đá ở đây không bằng phẳng mà sắc lẹm, bị bào mòn bởi hàng nghìn năm sóng vỗ thành những hình thù kỳ dị. Gió biển thổi mạnh khiến mái tóc dài của cô bay rối loạn, vương cả vào mắt.
Cô tìm đến đúng vị trí mà chàng trai kia đã đứng lúc nãy. Nơi này cao hơn mặt nước biển khoảng ba mét, tầm nhìn phóng thẳng ra đường chân trời, nơi mặt trời đang đỏ rực như một khối kim loại nóng chảy sắp chìm xuống đáy đại dương.
"Tìm cái này à?"
Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên ngay phía sau khiến Lam giật bắn mình. Cô suýt chút nữa đã trượt chân khỏi mỏm đá nếu không có một bàn tay thô ráp, to lớn chộp lấy cổ tay cô kéo lại.
Sức mạnh từ bàn tay đó khiến Lam bị giật ngược về phía sau, va sầm vào một lồng ngực vững chãi như đá tảng. Một mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi cô: mùi mặn nồng của muối biển, mùi nắng gắt, và một chút mùi tanh thanh khiết của rong rêu. Đó là mùi của đại dương thực thụ, không phải thứ mùi nhân tạo trong những chai nước hoa đắt tiền cô từng biết.
Lam vội vàng đẩy người kia ra, đứng loạng choạng. Trước mặt cô chính là chàng trai lúc nãy. Gần như thế này, cô mới thấy hết sự áp đảo từ vóc dáng của hắn. Hắn cao hơn cô hẳn một cái đầu, đôi vai rộng, làn da bánh mật như được đúc bằng đồng hun. Đôi mắt hắn đen sâu thẳm, nhìn cô bằng vẻ dửng dưng lạnh nhạt.
Hắn giơ tờ giấy nhăn nhúm ra trước mặt cô.
"Vẽ gì mà xấu thế? Thành phố của cô toàn những khối hộp xi măng thô kệch thế này sao?"
Lam giật phắt tờ giấy từ tay hắn, đôi mắt trắng sứ của cô hằn lên tia giận dữ: "Xấu hay đẹp không mượn cậu xem. Và ai cho phép cậu nhặt đồ của người khác rồi tự tiện nhận xét?"
Chàng trai không hề nao núng, hắn khoanh tay trước ngực, đôi môi hơi khô vì nước muối lại nhếch lên: "Ở đây, biển mang cái gì đến thì cái đó thuộc về biển. Tôi nhặt được dưới nước, nghĩa là nó là của tôi."
"Cậu..." – Lam nghẹn lời. Cô chưa từng gặp ai ngang ngược đến thế. Ở thành phố, người ta luôn giữ khoảng cách và phép lịch sự tối thiểu, dù là giả tạo. Còn kẻ này, hắn chân thật đến mức thô bạo.
"Tên gì?" – Hắn đột ngột hỏi.
"Không liên quan đến cậu." – Lam lạnh lùng quay đi, định bụng sẽ rời khỏi đây ngay lập tức.
"Tôi là Hải Đăng." – Hắn nói vọng theo lưng cô, giọng trầm xuống hòa vào tiếng sóng. "Lần sau có muốn khóc hay ném đồ, thì chọn lúc thủy triều xuống. Ném lúc này, sóng nó lại đánh vào kẽ đá, người khác nhặt được thì đừng có kêu."
Lam khựng lại một giây, sống mũi bỗng cay xè. Hắn biết cô đã khóc? Hắn nhìn thấy sự yếu đuối của cô qua những nét vẽ hỗn loạn kia sao? Cô không quay đầu lại, bước thật nhanh về phía ngôi nhà gỗ của bà nội, cảm giác như ánh mắt sắc lẹm của gã "con trai của biển" đó vẫn đang găm chặt vào lưng mình.
Tối đó, Lam ngồi bên mâm cơm cùng bà. Những miếng cá kho tộ đậm đà, vị cay của ớt và mùi thơm của hành xanh vốn dĩ rất đưa cơm, nhưng cô chỉ ăn được vài miếng. Tâm trí cô cứ lẩn quẩn hình ảnh chàng trai đứng trên ghềnh đá.
"Bà ơi..." – Lam ngập ngừng. "Ở làng mình có ai tên Hải Đăng không bà?"
Bà nội đang gắp thức ăn, nghe thấy tên Đăng liền dừng lại, mắt sáng lên: "À, thằng Đăng 'Kình' nhà ông Tư bơi lội đó hả? Nó là đứa giỏi nhất vùng này đấy con. Lặn biển như rái cá, lại ngoan ngoãn. Sao? Con gặp nó rồi à?"
"Ngoan ngoãn?" – Lam lặp lại bằng giọng mỉa mai. "Con thấy cậu ta thô lỗ thì đúng hơn."
Bà nội cười hiền, bàn tay ấm áp xoa đầu cô: "Dân biển mà con, ai cũng ăn sóng nói gió, cái vẻ ngoài sù sì thế thôi chứ bụng dạ nó tốt lắm. Chắc nó thấy con là người mới nên muốn trêu chút thôi."
Lam im lặng, quay nhìn ra cửa sổ. Biển đêm tối om, chỉ có tiếng sóng vỗ đập vào đá như tiếng thở dài của đại dương. Cô đưa tay vào túi áo, chạm vào tờ giấy vẽ đã được Hải Đăng vuốt phẳng lúc chiều. Kỳ lạ thật, dù cô đã vò nát nó, nhưng khi hắn trả lại, những nếp gấp dường như không còn sắc cạnh nữa.
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, cô lật tờ giấy ra. Ở góc dưới cùng, nơi vốn dĩ là một mảng trắng, giờ đây có một hình vẽ nhỏ xíu bằng than đen: một con cá nhỏ đang bơi ngược dòng về phía những khối hộp xi măng.
Nét vẽ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy sức sống.
Hạ Lam khẽ mím môi, trái tim vốn dĩ đang đóng băng của cô bất chợt có một khe nứt nhỏ. Thị trấn Cát Hải này, hóa ra không chỉ có mùi muối mặn và sự nghèo nàn, mà còn có những "kẻ lạ mặt" đầy rắc rối như Trần Hải Đăng.