MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Miền Biển Năm ẤyChương 3: Ngôi trường sặc mùi muối biển

Chàng Trai Miền Biển Năm Ấy

Chương 3: Ngôi trường sặc mùi muối biển

1,525 từ · ~8 phút đọc

Sáng hôm sau, tiếng còi tàu từ phía bãi cảng vọng lại đánh thức Hạ Lam khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô ngồi dậy, nhìn vào chiếc gương cũ trên bàn trang điểm, tự hỏi bao giờ cơn ác mộng này mới kết thúc. Bộ đồng phục mới của trường THPT Cát Hải treo bên cánh tủ gỗ trông thật xa lạ: áo sơ mi trắng đơn giản, váy xếp ly màu xanh biển đậm và một chiếc phù hiệu thêu hình ngọn hải đăng cách điệu.

"Lam ơi! Dậy ăn sáng rồi đi học kẻo trễ con!" – Tiếng bà nội đon đả dưới nhà.

Cô uể oải bước xuống, bữa sáng là một bát bún cá nồng nàn mùi dứa và hành ngò. Lam khẽ nhăn mũi, cô vẫn chưa quen với việc bắt đầu ngày mới bằng một thứ gì đó quá nhiều hương vị như thế. Ở thành phố, bữa sáng của cô thường là một ly latte đá và một lát bánh mì nướng thơm mùi bơ nhạt.

"Bà có mượn được chiếc xe đạp của nhà bác Tư cho con đi học đó. Trường cũng gần, đạp xe chừng mười lăm phút là tới à." – Bà nội vừa nói vừa đưa cho cô chiếc nón lá.

Lam nhìn chiếc xe đạp mini màu xanh ngọc đã bong tróc sơn ở góc sân, thở dài một tiếng không để bà nghe thấy. Cô đội chiếc mũ lưỡi trai trắng, đeo tai nghe, rồi lóng ngóng dắt xe ra ngõ.

Con đường dẫn đến trường chạy dọc theo bờ biển. Một bên là những dải cát trắng mịn xen lẫn các bụi xương rồng dại, một bên là dãy nhà cấp bốn lụp xụp nhưng luôn rộn rã tiếng chào hỏi. Gió biển buổi sáng mang theo hơi ẩm và cái lạnh mơn man, thổi bay làn tóc đen mượt mà phảng phất hương nhài của Lam. Cô đạp xe chậm rãi, đôi mắt bàng quan nhìn dòng học sinh đang đổ về phía cổng trường. Đa số đều đi bộ hoặc đi những chiếc xe đạp cũ kỹ, làn da ai cũng sạm đi vì nắng gió, khiến làn da trắng sứ của Lam trở nên nổi bật một cách lạc lõng giữa đám đông.

Trường THPT Cát Hải nằm trên một đồi cát cao, nhìn xuống là mênh mông sóng vỗ. Ngay khi bước vào cổng, Lam đã cảm thấy cái nóng hầm hập phả ra từ những bức tường vôi vàng nhạt đã tróc vảy. Cô tìm đến phòng Ban giám hiệu để nhận lớp, rồi được giáo viên chủ nhiệm – một thầy giáo trung niên có dáng người khắc khổ – dẫn về lớp 12A1.

"Cả lớp trật tự. Hôm nay lớp ta có bạn mới từ thành phố chuyển về. Lam, em giới thiệu bản thân đi."

Mọi ánh mắt trong lớp đổ dồn về phía cửa. Tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên. Hạ Lam đứng đó, dáng người mảnh mai, đôi mắt lạnh lùng nhìn lướt qua những dãy bàn gỗ xù xì đầy vết mực.

"Mình là Hạ Lam. Hy vọng chúng ta sẽ hòa hợp." – Câu giới thiệu ngắn gọn, hờ hững đến mức khiến bầu không khí trở nên gượng gạo.

"Được rồi, Lam xuống ngồi cạnh bạn Gia Linh lớp trưởng nhé." – Thầy giáo chỉ tay về phía dãy bàn thứ hai.

Gia Linh là một cô gái có gương mặt thanh tú nhưng đôi lông mày lại hơi sắc, ánh mắt cô ta nhìn Lam đầy vẻ dò xét. Khi Lam đặt cặp xuống, Linh khẽ mỉm cười xã giao nhưng giọng nói lại mang chút ý vị sâu xa: "Chào mừng bạn đến với thị trấn muối mặn này, công chúa thành phố."

Lam không đáp, cô lấy cuốn sổ vẽ và chiếc tai nghe ra, định bụng sẽ cô lập mình trong thế giới riêng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cánh cửa sau của lớp học bị đẩy ra một cách thô bạo.

"Thầy ơi cho em vào! Sáng nay ghe nhà em về muộn quá nên em phải phụ dọn lưới!" – Một giọng nói khàn khàn, sảng khoái vang lên.

Hạ Lam khựng lại. Giọng nói này quá quen thuộc. Cô ngước mắt lên và ngay lập tức chạm phải đôi mắt sáng quắc như sao đêm của Hải Đăng. Hắn vẫn là mái tóc rối tung ấy, chiếc áo sơ mi đồng phục mặc trên người trông có vẻ hơi chật so với bờ vai rộng quá khổ của hắn. Mùi muối biển nồng nàn từ người hắn dường như lan tỏa khắp phòng học.

Hải Đăng nhìn thấy Lam, đôi lông mày rậm của hắn hơi nhướng lên đầy thích thú. Hắn thản nhiên đi ngang qua chỗ cô, không quên bỏ lại một câu nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe: "Hóa ra công chúa không chỉ biết khóc nhè trên gềnh đá mà còn biết đi học à?"

"Cậu!..." – Lam nghiến răng, nhưng Hải Đăng đã bước nhanh xuống dãy bàn cuối lớp, ngồi phịch xuống bên cạnh một cậu bạn có dáng người nhỏ thó, miệng rộng – chính là Khôi "Còng".

Cả tiết học hôm đó đối với Lam là một cực hình. Tiếng quạt trần quay lạch cạch hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào bên ngoài cửa sổ khiến cô không thể tập trung. Hơn nữa, cô cảm nhận được ánh mắt của Đăng thỉnh thoảng lại quét qua lưng mình. Hắn không hề học, chỉ ngồi vẽ nguệch ngoạc lên bàn hoặc nhìn ra cửa sổ, nơi những con hải âu đang chao liệng.

Giờ ra chơi, Khôi "Còng" chạy tót lên chỗ Lam, cười hì hì: "Chào bạn mới! Tui là Khôi, còn cái tên lầm lì đằng kia là Đăng. Đừng để ý nó, nó sống với cá nhiều hơn sống với người nên hơi dở hơi chút."

"Tôi không quan tâm." – Lam lạnh nhạt trả lời, tay vẫn cầm bút vẽ.

"Ầy, sao lạnh lùng vậy? Nghe nói bạn từ thành phố về, chắc giỏi tiếng Anh lắm hả? Thằng Đăng nó sợ tiếng Anh như sợ ma ấy, thầy giáo đang bảo nó phải tìm người kèm cặp kẻo trượt tốt nghiệp kia kìa."

Hải Đăng từ phía sau đi tới, quàng tay qua cổ Khôi kéo đi, giọng hắn lạnh tanh: "Khôi, bớt nói nhảm đi. Ai mượn cậu xin xỏ?"

Hắn nhìn Lam, lần này không có nụ cười giễu cợt nào cả. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đại dương vào những ngày bão động: "Này, thành phố có cái gì hay mà cô lại mang cái vẻ mặt như mất cả thế giới về đây vậy? Ở đây, chúng tôi không có rạp chiếu phim hay trà sữa sang chảnh, nhưng chúng tôi không có thói quen nhìn người khác bằng nửa con mắt đâu."

Hạ Lam đứng phắt dậy, tập giấy trên bàn bị gió thổi tung bay lả tả. "Tôi nhìn các cậu thế nào là quyền của tôi. Các cậu chẳng hiểu gì về cuộc sống của tôi cả, nên đừng có ra vẻ giáo đời!"

Cô lao ra khỏi lớp, chạy thẳng về phía hành lang hướng ra biển. Nước mắt nóng hổi trào ra trên đôi mắt phượng đẹp đẽ. Cô ghét nơi này. Ghét mùi muối, ghét ngôi trường xập xệ này, và ghét nhất là kẻ tên Hải Đăng luôn tìm cách bóc trần sự yếu đuối mà cô đang cố che giấu.

Lam đứng dựa vào lan can, hít một hơi thật sâu. Bất chợt, cô nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi phía sau. Cô không quay lại, chỉ gắt lên: "Đã bảo là để tôi yên!"

Một cái gì đó cứng cứng, lành lạnh được đặt vào tay cô. Lam giật mình nhìn xuống. Đó là một chiếc vỏ ốc nhỏ màu trắng sữa, trơn nhẵn và có hình dáng như một giọt nước mắt.

"Áp nó vào tai đi." – Hải Đăng đứng cách cô một mét, tay đút túi quần, mắt nhìn ra khơi xa.

Lam lưỡng lự, nhưng cuối cùng cũng đưa chiếc vỏ ốc lên tai. Kỳ lạ thay, cô không còn nghe thấy tiếng ồn ào của đám bạn trong lớp, không còn nghe thấy tiếng gió rít. Thứ cô nghe thấy là một âm thanh trầm hùng, vang vọng như tiếng đập của trái tim đại dương, một sự bình yên kỳ lạ len lỏi vào tâm hồn đang dậy sóng của cô.

"Biển không biết nói dối." – Đăng nói, giọng hắn lúc này không còn gai góc mà dịu lại như tiếng sóng đêm. "Cậu có thể lừa dối cả thế giới, nhưng không lừa được tiếng vọng trong vỏ ốc này đâu. Nếu thấy mệt quá, cứ nghe nó một chút."

Nói rồi, hắn quay lưng đi thẳng, để lại Lam đứng ngơ ngác giữa hành lang lộng gió. Cô nhìn chiếc vỏ ốc trong tay, rồi nhìn cái bóng cao lớn của "chàng trai miền biển" đang dần khuất sau ngách lớp. Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân đến Cát Hải, Hạ Lam cảm thấy mùi muối biển dường như không còn nồng nặc và khó chịu đến thế nữa.