MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Miền Biển Năm ẤyChương 4: "Công chúa" và "Dân chài": Khoảng cách từ một ánh nhìn

Chàng Trai Miền Biển Năm Ấy

Chương 4: "Công chúa" và "Dân chài": Khoảng cách từ một ánh nhìn

1,301 từ · ~7 phút đọc

Hạ Lam trở lại lớp học khi tiếng trống vào tiết đã điểm khô khốc. Cô lén nhét chiếc vỏ ốc vào sâu trong túi cặp, cảm giác lòng bàn tay vẫn còn vương chút hơi lạnh của gốm sứ tự nhiên. Gia Linh nhìn cô đi vào, đôi mắt sắc sảo không bỏ lỡ một chi tiết nào, từ lọn tóc hơi rối cho đến gương mặt vẫn còn vương chút ửng hồng vì gió biển của Lam.

"Cậu đi đâu mà lâu thế? Thầy chủ nhiệm vừa nhắc việc đăng ký tổ hợp thi đại học đấy," Gia Linh nói, giọng đều đều nhưng không giấu nổi sự dò xét. "Mà hình như... cậu vừa gặp Hải Đăng ở ngoài kia à?"

Lam không đáp, chỉ lẳng lặng lấy sách giáo khoa ra. Thái độ phớt lờ của cô khiến Gia Linh hơi khựng lại. Ở cái ngôi trường ven biển này, Gia Linh vốn là "ngôi sao" – vừa là lớp trưởng gương mẫu, vừa là con gái của trưởng thôn. Chưa có ai từng dùng thái độ xem thường như vậy để đối đãi với cô ta.

"Mình chỉ nhắc nhở thôi," Linh hạ thấp giọng, nụ cười trên môi bắt đầu nhuốm màu sắc lạnh. "Hải Đăng là người của biển, cậu ấy bộc trực và đôi khi... hơi quá trớn với người lạ. Cậu là người thành phố, có lẽ không hợp với mấy trò đùa của cậu ấy đâu."

Lam quay sang, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Gia Linh. "Hợp hay không, chắc không cần lớp trưởng phải phân loại giúp mình."

Bầu không khí giữa hai cô gái bỗng chốc trở nên căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức. Đúng lúc đó, Khôi "Còng" từ bàn dưới chồm lên, phá tan sự im lặng bằng cái giọng oang oang đặc trưng:

"Nè nè, hai mỹ nhân đang bàn chuyện đại sự gì mà mặt nghiêm trọng vậy? Linh ơi, Đăng nó bảo chiều nay tan học có đi xem kéo lưới đêm không kìa? Nghe đâu hôm nay luồng cá cơm về nhiều lắm!"

Gia Linh lập tức thay đổi sắc mặt, nụ cười trở nên mềm mại hơn hẳn khi nghe nhắc đến tên Đăng: "Thế à? Để mình xem đã. Mà Đăng đâu rồi?"

"Nó chuồn rồi!" Khôi hất hàm về phía cửa sổ đang mở toang. "Hồn vía nó lúc nào chẳng gửi ngoài khơi. Nó bảo ngồi trong lớp hít mùi phấn viết làm nó nghẹt thở."

Hạ Lam nhìn theo hướng tay Khôi. Phía xa, ngoài sân trường đầy cát và những gốc phi lao già cỗi, cô thoáng thấy một bóng cao lớn đang thong thả bước đi về phía bãi đá. Hải Đăng không hề mang cặp sách, đôi vai rộng ấy như muốn nuốt chửng cả cái nắng gắt của buổi trưa. Cô thầm nghĩ, gã này đúng là một kẻ lập dị. Một kẻ coi thường mọi quy tắc, nhưng lại là kẻ duy nhất đưa cho cô một chiếc vỏ ốc để xoa dịu nỗi đau.

Giờ tan học, nắng đổ lửa xuống con đường về nhà. Lam đạp xe một mình, cố tình đi chậm để không phải chạm mặt đám bạn cùng lớp. Tuy nhiên, khi đi ngang qua khúc quanh dẫn ra bãi cảng, cô thấy một nhóm nữ sinh đang tụ tập, đứng đầu chính là Gia Linh. Họ đang vây quanh một chiếc xe tải chở đá lạnh, nhưng mắt lại đổ dồn về phía cầu cảng, nơi những thanh niên làng chài đang khiêng những khay cá nặng trĩu.

Ở trung tâm của sự chú ý đó là Hải Đăng. Hắn chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám bết dính mồ hôi, để lộ những thớ cơ săn chắc và làn da bánh mật đỏ ửng dưới nắng. Đăng đang cùng cha mình bốc dỡ những mẻ cá cuối cùng. Những động tác của hắn dứt khoát, mạnh mẽ, khác hẳn với vẻ lười biếng, uể oải lúc ngồi trong lớp học.

"Nhìn kìa, Đăng 'Kình' nhà ta lúc làm việc trông ngầu thật đấy," một nữ sinh thốt lên, giọng đầy ngưỡng mộ.

Gia Linh đứng đó, tay cầm một chai nước khoáng ướp lạnh, vẻ mặt kiêu hãnh như một nữ hoàng đang chờ đợi cận thần của mình. Khi Đăng dừng tay nghỉ ngơi, Linh bước tới, đưa chai nước ra với nụ cười ngọt ngào nhất có thể.

"Đăng cực quá, uống chút nước đi cậu."

Hải Đăng dừng lại, quệt mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, mắt nhìn chai nước rồi nhìn Linh. Hắn không nhận lấy mà chỉ gật đầu nhẹ: "Cảm ơn, tôi có nước ở kia rồi."

Hắn chỉ tay về phía chiếc bình tông cũ kỹ đặt trên mỏm đá. Sự từ chối thẳng thừng của Đăng khiến nụ cười trên môi Gia Linh cứng đờ. Đám nữ sinh phía sau bắt đầu xì xào. Ngay lúc đó, Đăng tình cờ ngước mắt lên và thấy Lam đang đứng bên kia đường trên chiếc xe đạp cũ.

Khoảng cách giữa họ chỉ chừng mười mét, nhưng lại giống như hai thế giới hoàn toàn tách biệt. Một bên là cầu cảng đầy mùi cá, mùi mồ hôi và sự thô ráp của cuộc sống mưu sinh. Một bên là cô gái thanh mảnh với chiếc váy đồng phục tinh khôi, mái tóc hương nhài và vẻ mặt chất chứa những nỗi niềm không tên của phố thị.

Hải Đăng nhìn cô, đôi mắt sáng quắc ấy dường như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc kiêu kỳ của Lam. Hắn không nói gì, chỉ giơ bàn tay đầy vết chai sần vì lưới cá lên như một lời chào ngạo nghễ.

Hạ Lam giật mình, vội vã nhấn bàn đạp bỏ chạy. Tim cô đập nhanh một cách lạ lùng. Cô ghét cái cách hắn nhìn cô, như thể hắn biết rõ cô đang cô đơn đến nhường nào. Cô cũng ghét cái cách Gia Linh nhìn theo mình — một ánh mắt đầy thù hận và ganh tị.

Về đến nhà bà nội, Lam tháo chiếc tai nghe ra, tiếng sóng biển ngay lập tức tràn vào. Bà nội đang ngồi ngoài hiên vá lưới, thấy cô về liền cười hiền hậu:

"Học buổi đầu sao rồi con? Có bạn nào bắt nạt 'công chúa' của bà không?"

Lam ngồi bệt xuống cạnh bà, tựa đầu vào vai bà. "Mọi người ở đây... kỳ lạ lắm bà ạ. Họ vừa chân thật đến mức thô lỗ, lại vừa khiến con cảm thấy mình giống như một sinh vật lạ từ hành tinh khác đến."

Bà nội ngừng tay lưới, vỗ về bàn tay nhỏ nhắn của cô: "Biển không chọn người để ôm ấp đâu con. Chỉ cần con mở lòng, sóng sẽ cuốn đi mọi khoảng cách. Thằng Đăng, cái Linh hay bất cứ đứa trẻ nào ở đây, chúng nó cũng như những hạt cát thôi, nhìn thì khô kh khan nhưng thực ra rất bao dung."

Lam không nói gì, cô lấy chiếc vỏ ốc trong túi ra, đặt lên bàn gỗ. Ánh nắng chiều le lói chiếu vào lớp vỏ xà cừ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Cô chợt nhận ra, khoảng cách giữa cô và "chàng trai miền biển" ấy không chỉ là mười mét trên cầu cảng, mà còn là cả một đại dương của sự khác biệt. Nhưng tại sao, âm thanh từ chiếc vỏ ốc kia lại khiến cô cảm thấy đại dương ấy không còn quá đáng sợ?

Chiều hôm đó, Lam lấy hộp màu ra. Thay vì vẽ những tòa nhà cao tầng, cô bắt đầu phác họa những nét đầu tiên về một cầu cảng lộng gió, với một bóng hình cao lớn đang đứng giữa những mẻ lưới vây.