Hạ Lam có một thói quen, hay đúng hơn là một bản năng sinh tồn: đeo tai nghe ngay khi bước chân ra khỏi nhà. Với cô, đôi tai nghe chống ồn đắt tiền không chỉ để nghe nhạc, mà là bức tường thành ngăn cách cô với thực tại chát chúa này. Âm thanh của những bản không lời du dương giúp cô quên đi tiếng mặc cả tôm cá ở chợ bến, quên đi tiếng xe đạp lọc cọc và cả tiếng sóng biển cứ hằng đêm dội vào ghềnh đá như muốn nhắc nhở cô rằng cô đang ở rất xa nhà.
Thế nhưng, buổi sáng hôm đó, "bức tường thành" ấy sụp đổ.
Khi đang đạp xe qua đoạn dốc rặng phi lao để đến trường, chiếc tai nghe bỗng phát ra những tiếng rẹt rẹt chói tai rồi im bặt. Lam nhíu mày, tấp xe vào lề, nhấn nút nguồn liên tục nhưng chỉ nhận được sự im lặng chết chóc. Cô tháo nó ra, kiểm tra phần dây cáp nối, chỉ thấy một vết đứt nhỏ — có lẽ do hơi muối biển mặn mòi đã len lỏi vào làm mòn lớp nhựa mềm chỉ sau vài ngày ngắn ngủi.
"Không... không thể vào lúc này được," Lam lẩm bẩm, cảm giác hốt hoảng dâng lên.
Không có âm thanh bao bọc, cả thế giới ồn ào của Cát Hải ập vào tai cô như một trận lũ quét. Tiếng ve sầu trong rặng phi lao kêu ran ran như muốn xé toạc bầu trời, tiếng gió biển rít qua những tán lá khô nghe xào xạc đến gai người, và cả tiếng cười đùa của đám học sinh phía xa vọng lại. Cô cảm thấy trơ trọi, như một kẻ vừa bị lột bỏ lớp giáp bảo vệ ngay giữa chiến trường.
Đúng lúc cô đang loay hoay với mớ dây rối rắm, một bóng đen lớn bao trùm lấy cô.
"Hỏng rồi à?"
Hải Đăng đứng đó, một tay dắt chiếc xe đạp khung sắt cũ kỹ, tay kia đang cầm một ổ bánh mì kẹp chả cá bốc khói. Hắn nhìn chiếc tai nghe trên tay Lam bằng ánh mắt vừa tò mò, vừa pha chút thương hại.
"Không liên quan đến cậu," Lam gắt lên theo thói quen, định bụng dắt xe đi tiếp.
"Cái đồ nhựa dẻo này không chịu được gió muối đâu," Đăng thản nhiên nói tiếp, phớt lờ thái độ của cô. Hắn cắn một miếng bánh mì lớn, nhai ngồm ngoạm rồi chỉ tay về phía biển. "Đừng cố sửa nó nữa. Sáng nay sóng đẹp thế này, không nghe thì phí."
"Tôi không muốn nghe tiếng sóng! Nó làm tôi phát điên!" Lam đột ngột thét lên, đôi mắt đỏ hoe. Cơn uất ức kìm nén suốt những ngày qua bỗng chốc vỡ òa vì một chiếc tai nghe hỏng. "Cậu thì biết cái gì? Các người sinh ra ở đây, các người thuộc về biển. Còn tôi thì không! Tôi ghét mùi cá, ghét cát, ghét cả cái cách mọi người nhìn tôi như sinh vật lạ!"
Hải Đăng im lặng. Hắn không cãi lại, cũng không bỏ đi. Hắn chỉ lặng lẽ đứng đó nhìn cô gái thành phố đang run rẩy vì tức giận và tủi thân. Một lúc sau, hắn vứt cái vỏ bánh mì vào giỏ xe, bước tới gần cô hơn một chút. Lam định lùi lại, nhưng ánh mắt của hắn — sâu thẳm và tĩnh lặng — khiến cô khựng lại.
"Biển không làm ai phát điên cả," Đăng nói, giọng trầm và đặc biệt nghiêm túc. "Chỉ có lòng người mới làm mình điên thôi. Cô cứ cố bịt tai lại, nên cô chỉ nghe thấy tiếng ồn. Thử buông ra xem."
Hắn đưa tay ra, định lấy chiếc tai nghe từ tay Lam nhưng cô né tránh. Đăng nhún vai, chỉ tay về phía những bụi xương rồng dại nở hoa vàng óng bên vệ đường.
"Nghe đi. Đó không phải tiếng sóng đâu. Đó là tiếng gió lùa qua kẽ đá. Còn đằng kia là tiếng con mòng biển gọi bạn. Nghe kỹ nữa đi, cô sẽ thấy tiếng biển đang thở."
Lam theo bản năng im lặng theo lời hắn. Ban đầu cô vẫn chỉ nghe thấy những âm thanh hỗn tạp, nhưng dần dần, khi nhịp tim bình ổn lại, cô bắt đầu nhận ra những lớp âm thanh khác nhau. Tiếng sóng vỗ vào bờ cát nghe dìu dạt, tiếng rặng phi lao rì rào như tiếng người thầm thì, và kỳ lạ thay, cô nghe thấy cả tiếng xào xạc của những hạt cát lăn theo gió trên mặt lộ.
Nó không hề đáng sợ như cô nghĩ. Nó có một nhịp điệu riêng — chậm rãi, bền bỉ và vô cùng bao dung.
"Thấy sao?" Đăng hỏi, đôi mắt có chút ý cười nhẹ mà nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng thể nhận ra.
"Cũng... thường thôi," Lam bướng bỉnh đáp, dù trong lòng đã dịu đi rất nhiều. Cô nhét chiếc tai nghe hỏng vào cặp, leo lên xe đạp tiếp.
"Này!" Đăng gọi với theo. "Chiều nay tan học, ra mỏm đá hôm trước đi. Tôi chỉ cho cô thế nào là tiếng sóng thật. Không phải qua mấy cái đồ nhựa này đâu."
Lam không trả lời, nhưng cô cũng không nói không.
Tiết học hôm đó, lần đầu tiên Lam không đeo tai nghe trong lớp. Cô nghe thấy tiếng thầy giáo giảng về những tác phẩm văn học với chất giọng địa phương đầy chân tình, nghe thấy tiếng Khôi "Còng" thì thầm kể chuyện cười làm cả đám xung quanh nén cười đến run người, và nghe thấy cả tiếng lật giấy sột soạt từ phía bàn cuối, nơi Hải Đăng đang chống cằm nhìn ra cửa sổ.
Gia Linh ngồi cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn đôi tai trần của Lam với ánh mắt đầy ẩn ý. "Tai nghe của cậu hỏng rồi à? Để mình nói bố mình mua hộ một cái trên tỉnh nhé? Ở đây toàn đồ giả thôi, không dùng được đâu."
"Không cần đâu," Lam đáp ngắn gọn, ánh mắt vẫn hướng về phía bảng đen. "Dạo này mình thấy... tiếng động xung quanh cũng không đến nỗi tệ."
Chiều đến, nắng đã nhạt màu nhưng hơi nóng vẫn còn vương vấn trên những bãi đá. Hạ Lam đạp xe ra phía ghềnh đá vôi như một phản xạ tự nhiên. Cô thấy Hải Đăng đã ngồi đó từ lúc nào, trên mỏm đá cao nhất, bên cạnh là một cái xô nhựa nhỏ.
Hắn không mặc áo đồng phục nữa, chỉ có chiếc áo may ô màu xám và đôi tông lào cũ. Thấy Lam đến, hắn không vồ vập, chỉ xích ra một chút nhường chỗ cho cô ngồi.
"Cầm lấy," Đăng đưa cho cô một vỏ ốc xà cừ lớn, lớn hơn nhiều so với chiếc vỏ hôm trước. "Áp cả hai tai vào."
Lam làm theo. Một không gian âm thanh khổng lồ mở ra ngay lập tức. Nó không phải là tiếng sóng vỗ bờ, mà là một tiếng ù ù trầm đục, như thể cô đang lặn sâu dưới đáy đại dương hàng trăm mét, nơi không có ánh sáng, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối và tiếng đập của mạch máu trong tai mình.
"Đó là tiếng của chính cậu đấy," Đăng nói, tay nghịch một con ốc nhỏ trong xô. "Vỏ ốc chỉ là cái loa khuếch đại thôi. Khi cậu im lặng đủ lâu, cậu sẽ nghe thấy tiếng lòng mình. Biển chỉ là cái cớ để người ta đối diện với bản thân thôi."
Lam tháo vỏ ốc ra, nhìn sang chàng trai bên cạnh. Dưới ánh hoàng hôn vàng rực, gương mặt của Đăng trông hiền hơn hẳn. Những nét gai góc, lạnh lùng dường như tan chảy vào trong màu nắng. Cô chợt nhận ra, "con trai của biển" này có một tâm hồn già dặn và sâu sắc hơn nhiều so với vẻ ngoài bất cần của hắn.
"Tại sao cậu lại nói với tôi những điều này?" Lam hỏi nhỏ.
Đăng nhìn ra xa, nơi những cánh buồm đang bắt đầu ra khơi. "Vì cô trông giống như con cá mắc cạn ấy. Cứ cố vẫy vùng nhưng càng vẫy lại càng thấy khó thở. Tôi chỉ muốn chỉ cho cô chỗ có nước thôi."
Hắn đứng dậy, xách cái xô lên. "Về thôi, muộn rồi bà nội cô lại mong. Cái tai nghe đó... nếu muốn, chủ nhật tôi dẫn ra tiệm của ông chú trên chợ, ông ấy sửa được đấy. Đừng vứt đi, dù sao nó cũng là kỷ niệm của cậu mà."
Hải Đăng bước đi trước, bóng hắn trải dài trên cát. Hạ Lam đứng lại một lúc, tay nắm chặt chiếc vỏ ốc xà cừ. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô không cảm thấy mình là một "công chúa bị bỏ rơi". Cô thấy mình giống như một giọt nước biển, dù bé nhỏ và mặn chát, nhưng bắt đầu tìm thấy nhịp điệu để hòa vào đại dương rộng lớn này.
Tối đó, Lam viết vào nhật ký: Ngày hôm nay, thế giới của tôi đã không còn im lặng. Và hóa ra, tiếng sóng thật lại êm ái hơn bất kỳ bản nhạc nào.