MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Miền Biển Năm ẤyChương 6: Buổi học thêm trên bãi cát

Chàng Trai Miền Biển Năm Ấy

Chương 6: Buổi học thêm trên bãi cát

1,387 từ · ~7 phút đọc

Mặt trời bắt đầu rướn mình lên khỏi đường chân trời, đổ một thứ ánh sáng màu cam đào lấp lánh xuống những con sóng bạc đầu. Sáng Chủ nhật ở thị trấn Cát Hải không có tiếng còi xe, chỉ có tiếng loa phát thanh của xã rè rè điểm tin giá cá và tiếng chổi tre quét lá khô của bà nội ngoài sân.

Hạ Lam dậy sớm hơn thường lệ. Cô đứng trước gương, buộc gọn mái tóc đen dài thành một đuôi ngựa cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần và gương mặt thanh tú. Cô nhìn vào túi xách, kiểm tra lại cuốn từ điển tiếng Anh bỏ túi và xấp giấy kiểm tra cũ. Hôm nay, cô có một cuộc hẹn "bất đắc dĩ".

Lời đề nghị của Hải Đăng vào chiều hôm trước cứ vang vọng mãi trong đầu cô: "Tôi sửa tai nghe cho cậu, đổi lại, cậu giúp tôi vượt qua mấy cái bài thi tiếng Anh quái gở được không? Thầy giáo bảo nếu kỳ này tôi không lên được 5 phẩy, thầy sẽ cấm tôi đi lặn cho đội cứu hộ."

Lam vốn dĩ định từ chối. Cô không muốn dây dưa với gã dân chài rắc rối đó. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt có chút khẩn thiết — thứ ánh mắt hiếm hoi không mang vẻ giễu cợt — của Đăng, cô đã vô thức gật đầu.

Địa điểm học không phải là thư viện hay quán cà phê, mà là bãi cát dưới chân ngọn hải đăng bỏ hoang. Khi Lam dắt chiếc xe đạp mini đến nơi, Đăng đã ngồi đó. Hắn không ngồi trên ghế, mà ngồi bệt xuống cát, lưng tựa vào một thân cây phi lao già, trước mặt là đống sách vở vứt lộn xộn. Chiếc tai nghe của cô nằm chễm chệ trên đùi hắn, cùng với một vài con vít nhỏ và một bộ tua vít chuyên dụng.

"Đến trễ năm phút," Đăng ngước lên, tay vẫn bận rộn với mớ dây đồng mảnh.

"Đường cát khó đi," Lam đáp gọn lỏn, ngồi xuống một tảng đá phẳng cách hắn chừng một mét. Cô giữ khoảng cách như một cách để bảo vệ vùng an toàn của mình. "Tai nghe của tôi sao rồi?"

Hải Đăng không trả lời ngay. Hắn tập trung nối hai sợi dây siêu nhỏ, đôi bàn tay thô ráp thường ngày vẫn cầm lưới, cầm chèo, giờ đây lại tỏ ra vô cùng khéo léo và nhẫn nại. Hắn thổi nhẹ một cái, rồi lắp phần ốp nhựa vào, đưa cho cô: "Thử đi."

Lam đeo vào, nhấn nút. Bản nhạc Chopin quen thuộc vang lên trong trẻo, không còn một tiếng rè nào. Cô ngạc nhiên nhìn hắn: "Cậu sửa được thật à?"

"Ở đây cái gì hỏng cũng phải tự sửa thôi. Không có bảo hành hay trung tâm mua sắm như ở thành phố đâu," Đăng nói, rồi hất hàm về phía cuốn sách giáo khoa tiếng Anh đang mở rộng. "Giờ đến lượt cậu. Cái 'thì' gì mà người ta cứ phải chia tới chia lui vậy? Sao không nói một mạch cho xong?"

Lam khẽ bật cười — một nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt cô bừng sáng. Cô cầm cuốn sách lên, xích lại gần hơn một chút để hắn dễ nhìn. "Đó là 'Thì hiện tại hoàn thành'. Dùng để diễn tả một hành động bắt đầu trong quá khứ và vẫn còn tiếp tục ở hiện tại. Giống như việc cậu sinh ra ở biển và đến giờ vẫn luôn ở biển vậy."

Đăng nhíu mày, vẻ mặt như đang đối đầu với một kẻ thù nguy hiểm. Hắn cầm bút chì, loay hoay viết cấu trúc Have/Has + V3 lên cát. Những con chữ xiêu vẹo, to tướng hiện ra trên nền cát mịn, bị gió thổi làm nhòe đi đôi chút.

"Cậu viết lên giấy đi chứ," Lam nhắc.

"Viết lên cát dễ nhớ hơn," Đăng đáp, đôi mắt chăm chú nhìn dòng chữ. "Nếu quên, sóng sẽ xóa đi cho tôi làm lại từ đầu."

Buổi học diễn ra trong một không gian kỳ lạ. Tiếng Lam giảng bài hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào. Đăng học không nhanh, hắn thường xuyên hỏi những câu ngô nghê khiến Lam phải kiềm chế để không cáu gắt. Nhưng bù lại, hắn cực kỳ tập trung. Mỗi khi hắn hiểu ra một cấu trúc ngữ pháp, đôi mắt hắn lại sáng lên, trông vừa trẻ con vừa chân thành.

"Này, 'Sea' và 'Ocean' khác nhau chỗ nào?" Đăng đột ngột hỏi khi đang làm bài tập điền từ.

"Ocean là đại dương, lớn hơn Sea," Lam giải thích.

Đăng lắc đầu, nhìn ra khơi xa: "Không đúng. Sea là nơi chúng ta thấy được bờ, thấy được sự sống gần gũi. Ocean là nơi không thấy gì cả, chỉ có nỗi cô đơn và sức mạnh của nước. Cậu là Ocean đấy, Hạ Lam."

Lam khựng lại, ngòi bút chì trên tay suýt thì gãy. "Cậu nói gì vậy?"

"Cậu mang theo một đại dương trong lòng," Đăng quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. "Lớn lao, sâu thẳm, nhưng chẳng ai chạm tới được. Cậu cứ tự giam mình trong đó, không mệt sao?"

Lam né tránh ánh nhìn của hắn, cô vờ cúi xuống thu dọn sách vở. "Chúng ta đang học tiếng Anh, không phải học triết lý."

"Được rồi, không nói nữa," Đăng đứng dậy, phủi cát trên quần. Hắn nhìn xuống Lam, đột nhiên đưa tay ra: "Đi theo tôi. Coi như phí phụ thu cho buổi học hôm nay."

"Đi đâu?"

"Lặn. Tôi chỉ cho cậu thấy biển không hề đáng sợ như cậu nghĩ."

Lam định từ chối, nhưng cảm giác tò mò và một chút gì đó nổi loạn trong lòng đã chiến thắng. Cô để Đăng dắt ra phía ghềnh đá, nơi nước biển trong vắt đến mức thấy cả những đàn cá nhỏ đang bơi lội giữa rặng san hô.

Đăng đưa cho cô một chiếc kính lặn cũ nhưng vẫn còn dùng tốt. "Cứ úp mặt xuống nước thôi, đừng sợ. Có tôi ở đây, cậu không chìm được đâu."

Khi Lam ngụp mặt xuống làn nước mát lạnh, một thế giới hoàn toàn khác mở ra trước mắt cô. Không còn tiếng gió, không còn tiếng người, chỉ có những dải san hô rực rỡ sắc màu đang đung đưa theo dòng nước, những con cá thia mang màu xanh neon lấp lánh và cả những hạt nắng xuyên qua mặt nước tạo thành những sợi dây kim cương lung linh.

Bên cạnh cô, Hải Đăng lặn sâu xuống dưới, thân hình săn chắc của hắn uyển chuyển như một chú cá kình thực thụ. Hắn nhặt một chiếc vỏ ốc xù xì dưới đáy, rồi trồi lên mặt nước, đưa cho cô.

"Thấy chưa? Biển lộng lẫy nhất là ở những chỗ chúng ta không nhìn thấy bằng mắt thường trên bờ," Đăng vừa thở hổn hển vừa cười. Lần đầu tiên, Lam thấy hắn cười thật sự. Một nụ cười hiền, làm lộ ra hàm răng trắng bóng và những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt.

Lam tháo kính lặn, nước biển chảy dài trên mặt cô, mặn chát nhưng lại sảng khoái vô cùng. Cô nhìn chiếc vỏ ốc trong tay, rồi nhìn chàng trai đang lướt đi trên mặt nước kia.

Buổi học hôm ấy, cô chẳng biết Đăng đã thuộc được bao nhiêu từ vựng, nhưng cô biết mình đã học được một điều mà không cuốn sách giáo khoa nào dạy: Rằng đôi khi, để thấy được vẻ đẹp của cuộc sống, người ta buộc phải can đảm để bản thân chìm xuống.

Khi mặt trời đứng bóng, họ chia tay nhau bên gốc phi lao. Đăng xách xô nhựa, đi về phía làng chài. Lam đạp xe về nhà, trong túi cặp vẫn còn vương những hạt cát mịn và mùi hương của biển cả.

Cô không đeo tai nghe nữa. Cô muốn nghe tiếng gió lướt qua tai, muốn nghe tiếng lòng mình đang đập những nhịp điệu mới mẻ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Hạ Lam cảm thấy mình không còn là "công chúa bị bỏ rơi". Cô thấy mình giống như rặng san hô kia, dù phải sống trong nước mặn, vẫn có thể nở hoa rực rỡ.