MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Miền Biển Năm ẤyChương 10: Lời thách thức dưới ánh hoàng hôn

Chàng Trai Miền Biển Năm Ấy

Chương 10: Lời thách thức dưới ánh hoàng hôn

1,374 từ · ~7 phút đọc

Hoàng hôn ở Cát Hải vào những ngày chuyển mùa mang một sắc thái kỳ lạ. Bầu trời không chỉ có màu đỏ rực của lửa, mà còn pha trộn những dải màu tím thẫm và vàng đồng, phản chiếu xuống mặt biển phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Thế nhưng, vẻ yên bình ấy lại là phông nền cho một sự căng thẳng đang âm thầm sục sôi bên dưới những rặng phi lao.

Sau sự cố bức tranh bị đổ màu, Hạ Lam và Hải Đăng dường như đã bước qua một lằn ranh vô hình. Sự hiện diện của đối phương không còn là một sự "làm phiền", mà đã trở thành một phần tất yếu của mỗi buổi chiều. Nhưng Cát Hải quá nhỏ, và những bí mật nảy mầm giữa hai người chẳng mấy chốc đã lọt vào mắt những kẻ vốn coi vùng biển này là lãnh địa của riêng mình.

Chiều hôm ấy, khi Lam đang cùng Đăng thu dọn giá vẽ để về nhà, một nhóm thanh niên địa phương xuất hiện tại bãi kè. Dẫn đầu là Minh "Búa", một gã thanh niên vạm vỡ, con trai của chủ xưởng đóng tàu lớn nhất vùng, và ngay bên cạnh gã là Gia Linh. Linh không còn vẻ mặt hối lỗi giả tạo như hôm trước; cô ta đứng đó với tư thế của một người đang nắm giữ quyền lực, đôi mắt nhìn Lam đầy vẻ khiêu khích.

"Nghe nói 'con trai của biển' dạo này không mặn mà với sóng nước, mà lại thích làm mẫu cho công chúa thành phố vẽ tranh nhỉ?" Minh "Búa" lên tiếng, giọng vang lên chát chúa giữa tiếng sóng vỗ.

Hải Đăng không ngước lên, đôi tay vẫn nhịp nhàng cuốn mớ dây thừng. Cậu đáp lại bằng giọng trầm đục: "Việc của tôi liên quan gì đến anh?"

"Liên quan chứ!" Minh bước tới, dẫm chân lên một tảng đá sát chỗ Đăng ngồi. "Bọn tôi chuẩn bị tổ chức giải bơi lặn vượt ghềnh đá vào tháng tới. Giải thưởng là quyền đại diện làng chài tham gia hội biển tỉnh. Đăng, mày là đứa giỏi nhất, nhưng dạo này mày bỏ tập để đi chơi với con gái thành phố, mày định làm nhục mặt cái làng này à?"

Gia Linh tiến lên một bước, khoanh tay trước ngực, giọng nói lanh lảnh: "Đăng à, mình chỉ lo cho cậu thôi. Cậu là niềm tự hào của Cát Hải. Đừng để những thứ phù phiếm, những bức tranh vô thưởng vô phạt này làm cậu nhụt chí. Ở đây, người ta sống bằng sức mạnh đôi tay, chứ không sống bằng màu vẽ."

Lam cảm nhận được sự xúc phạm nhắm thẳng vào mình. Cô định lên tiếng, nhưng một bàn tay của Đăng đã khẽ ngăn lại. Đăng đứng dậy, chiều cao 1m82 của cậu tạo ra một áp lực không nhỏ đối với Minh "Búa".

"Màu vẽ không làm ai nhụt chí cả. Nó chỉ làm người ta thấy đời bớt mặn hơn thôi," Đăng nhìn thẳng vào Minh, rồi liếc qua Gia Linh. "Còn chuyện thi đấu, tôi chưa bao giờ nói là mình bỏ."

Minh "Búa" cười khẩy, liếc nhìn sang Hạ Lam: "Được! Vậy thì chơi một ván đi. Ngay bây giờ. Từ đây bơi ra đến phao tiêu ngoài kia rồi quay lại. Nếu mày thắng, tao sẽ không bao giờ bén mảng đến chỗ mỏm đá này nữa. Nhưng nếu mày thua... thì con bé này phải biến khỏi đây. Cát Hải không có chỗ cho những kẻ làm xao nhãng chiến binh của biển."

Không khí bỗng chốc đông đặc lại. Lam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đây không còn là một lời thách thức giữa những gã thanh niên, mà là một cuộc chiến về lòng tự tôn.

"Tôi không phải là món hàng để các người cá cược!" Lam gắt lên, gương mặt trắng sứ đỏ bừng vì giận dữ.

"Lam nói đúng," Đăng lên tiếng, giọng cậu lạnh như băng. Cậu nhìn Minh "Búa", đôi mắt sâu thẳm tỏa ra tia nhìn sắc lẹm. "Nhưng tôi chấp nhận thách đấu. Không phải để cá cược cô ấy, mà để chứng minh cho anh thấy: Biển của tôi, không ai có quyền ra lệnh."

Đăng tháo chiếc áo sơ mi bạc màu, lộ ra lồng ngực săn chắc và những thớ cơ cuồn cuộn cháy nắng. Cậu bước ra sát mép nước. Hạ Lam chạy theo, nắm lấy cánh tay cậu, giọng lo lắng: "Đừng, Đăng! Sóng đang bắt đầu mạnh lên, ngoài kia có nhiều đá ngầm lắm!"

Đăng quay lại, nụ cười hiền hậu hiếm hoi hiện trên môi. Cậu đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc mai của Lam còn vương màu vẽ: "Tin tôi đi. Tôi là con trai của biển mà."

Hai bóng người lao xuống làn nước tím thẫm của hoàng hôn. Minh "Búa" bơi rất khỏe, những cú quạt tay mạnh bạo xé toạc mặt nước. Trong khi đó, Đăng bơi một cách lặng lẽ và uyển chuyển hơn. Cậu giống như một phần của đại dương, nương theo dòng chảy chứ không chống lại nó.

Trên bờ, Gia Linh đứng cạnh Lam. Cô ta không giấu nổi sự hằn học: "Cậu thấy chưa? Vì cậu mà Đăng phải mạo hiểm. Cậu không thuộc về nơi này, Lam ạ. Sự xuất hiện của cậu chỉ mang lại rắc rối cho cậu ấy thôi."

Lam nắm chặt hòn đá cuội trong túi áo — món quà mà Đăng tặng sau cơn mưa. Cô nhìn ra xa khơi, nơi hai cái đầu nhấp nhô giữa những con sóng bắt đầu trỗi dậy. "Có lẽ tôi không thuộc về biển, nhưng tôi biết ai thực sự yêu biển. Những kẻ dùng biển để cá cược và chứng tỏ sức mạnh như các người mới là những kẻ xa lạ."

Cuộc đua diễn ra nghẹt thở. Khi đến gần phao tiêu, một con sóng lớn bất ngờ đánh ập xuống. Minh "Búa" bị mất đà, sặc nước và loạng choạng. Đăng, với bản năng của một "Kình ngư", đã lặn sâu xuống dưới dòng xoáy, tận dụng sức đẩy của sóng ngầm để vọt lên phía trước.

Khi Đăng chạm tay vào bờ đá, mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống dưới đường chân trời, chỉ còn lại một đường viền lửa mỏng manh. Cậu đứng dậy giữa làn nước, hơi thở dồn dập, những giọt nước chảy dài trên cơ bắp lấp lánh dưới ánh trăng non.

Minh "Búa" lảo đảo bước lên bờ sau đó vài phút, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức và hổ thẹn. Gã không nói được lời nào, chỉ hậm hực vẫy tay gọi đám đàn em bỏ đi. Gia Linh đứng lặng người, ánh mắt cô ta chứa đựng sự thất vọng xen lẫn bẽ bàng. Cô ta nhìn Đăng, hy vọng một cái nhìn từ cậu, nhưng Đăng chỉ hướng mắt về phía Lam.

Lam chạy đến bên Đăng, đưa cho cậu chiếc khăn lông cũ. "Cậu có sao không? Cậu điên thật rồi!"

Đăng nhận lấy khăn nhưng không lau người, cậu dùng nó để quàng lên vai Lam vì gió biển bắt đầu lạnh. Cậu nhìn cô, đôi mắt sáng rực trong bóng tối: "Cậu thấy không? Sóng không bao giờ đánh gục được người biết lắng nghe nó."

Họ đứng đó, trên bãi kè đá, giữa tiếng rì rào của đại dương mênh mông. Phần một của mùa hè ấy khép lại bằng một lời thách thức đã được hóa giải, nhưng cũng mở ra những đợt sóng ngầm mạnh mẽ hơn trong lòng mỗi người.

Lam nhận ra rằng, cô không còn sợ Cát Hải nữa. Vì ở đây, cô đã tìm thấy một người sẵn sàng lao xuống biển sâu chỉ để bảo vệ sự hiện diện của cô. Còn Đăng, cậu hiểu rằng "đại dương" trong lòng cô gái này đã bắt đầu có những con sóng hướng về phía mình.

Bầu trời đêm phủ xuống, ngọn hải đăng phía xa bắt đầu quay vòng, quét những luồng sáng dài qua mặt biển, như một lời hứa về những ngày sắp tới — những ngày mà thủy triều tình cảm sẽ thực sự dâng cao.