MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Miền Biển Năm ẤyChương 9: Màu vẽ của Lam và đôi tay rám nắng của Đăng

Chàng Trai Miền Biển Năm Ấy

Chương 9: Màu vẽ của Lam và đôi tay rám nắng của Đăng

1,576 từ · ~8 phút đọc

Sau đêm mưa bão ấy, một sợi dây vô hình nhưng bền chắc đã được thắt lại giữa hai tâm hồn tưởng chừng như ở hai cực của thế giới. Hạ Lam bắt đầu không còn thấy vị mặn của biển là điều gì đó quá khó chịu. Ngược lại, cô tìm thấy trong cái mặn mòi ấy một sự chân thực mà thành phố rực rỡ ánh đèn chưa bao giờ cho cô thấy được.

Chiều thứ Tư, bầu trời Cát Hải xanh ngắt sau kỳ gột rửa của cơn mưa lớn. Hạ Lam mang theo bộ màu vẽ và giá tranh ra mỏm đá vôi quen thuộc. Hôm nay cô không định vẽ những khối hộp xi măng khô khốc của thành phố nữa. Cô muốn bắt lấy cái thần thái của đại dương, và hơn cả thế, cô muốn bắt lấy bóng hình của người đã dạy cô cách lắng nghe tiếng sóng.

Đăng đã ở đó từ trước. Cậu đang ngồi cặm cụi gỡ mớ lưới rối bị rác biển cuốn vào sau bão. Đôi bàn tay rám nắng, thô ráp với những vết chai sần vì kéo lưới di chuyển một cách nhịp nhàng và kiên nhẫn. Những ngón tay ấy, dù vụng về với cấu trúc ngữ pháp tiếng Anh, lại vô cùng tinh tế khi đối mặt với những mắt lưới li ti.

"Đứng yên đấy một chút," Lam gọi khẽ, tay đã nhanh chóng phác thảo những nét chì đầu tiên lên mặt giấy nhám.

Đăng hơi khựng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía cô: "Cậu lại định vẽ tôi đấy à? Tôi có gì đẹp đâu mà vẽ, da dẻ thì cháy đen, tóc tai thì như tổ quạ."

"Đừng nói nhiều, cứ làm việc của cậu đi," Lam mỉm cười, đôi mắt phượng lấp lánh dưới ánh nắng chiều. "Vẻ đẹp không nằm ở làn da trắng hay mái tóc mượt. Nó nằm ở cái cách cậu thuộc về nơi này."

Trong suốt hai tiếng đồng hồ, không gian chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng bút chì sột soạt trên giấy. Lam say mê pha màu. Cô dùng màu xanh cobalt pha với chút xám của bão tố để vẽ biển, dùng màu nâu sẫm của đất mẹ trộn với ánh vàng của nắng để tô điểm cho làn da của Đăng. Cô vẽ cả những vết chai trên đôi tay cậu – những vết chai mà cô từng thấy sợ, nhưng giờ đây lại thấy chúng thật vững chãi.

Bất chợt, một bóng người đổ dài xuống mặt giấy.

"Vẽ đẹp đấy chứ," giọng nói của Gia Linh vang lên, lạnh lùng và sắc mỏng như lưỡi dao. "Nhưng có vẻ cậu hơi lãng mạn hóa cái sự nghèo nàn của làng chài này quá rồi, Lam ạ."

Hạ Lam giật mình, cô không nhận ra Gia Linh đã đứng phía sau mình từ lúc nào. Gia Linh hôm nay không mặc đồng phục, cô ta diện chiếc váy hoa nhí khá xinh xắn nhưng gương mặt lại hằm hằm những nét đố kỵ.

"Gia Linh? Cậu đến đây có việc gì không?" Lam hỏi, tay vô thức che lại bức tranh.

"Mình đến tìm Đăng. Bố mình bảo có việc gấp cần trao đổi về vụ cải tạo bãi kè," Gia Linh liếc nhìn về phía Đăng, rồi lại nhìn xoáy vào Lam. "Mà Lam này, mình nghe nói cậu giỏi vẽ lắm, nhưng cậu có biết ở đây, người ta trân trọng những giá trị thực tế hơn là những bức tranh viển vông không? Đăng còn phải lo cơm áo, lo cho gia đình, cậu ấy không có thời gian để làm mẫu cho cậu mãi đâu."

Nói rồi, Gia Linh bất ngờ vươn tay cầm lấy hộp màu nước của Lam, giả vờ như muốn xem thử: "Màu này đắt tiền lắm nhỉ? Ở đây bọn mình chả bao giờ thấy..."

"Cẩn thận!" Lam hốt hoảng kêu lên.

Nhưng đã muộn. Một cái "vấp chân" vụng về của Gia Linh khiến hộp màu nước màu đỏ thẫm đổ ập xuống bức tranh đang vẽ dở. Màu đỏ loang lổ như một vết thương hở, nuốt chửng hình ảnh đôi bàn tay rám nắng và mặt biển bình yên mà Lam đã kỳ công chăm chút.

"Ôi, mình xin lỗi! Mình vô ý quá!" Gia Linh thốt lên bằng giọng điệu hối lỗi giả tạo nhất có thể, nhưng trong mắt cô ta lại hiện lên một tia hả hê rõ rệt.

Hạ Lam sững sờ. Trái tim cô thắt lại khi nhìn tác phẩm tâm huyết của mình bị hủy hoại. Nỗi uất ức dâng trào khiến viền mắt cô đỏ hoe. Cô không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ cầm lấy bức tranh đang sũng nước màu.

Đăng từ phía xa đã nhìn thấy tất cả. Cậu buông mớ lưới, bước nhanh về phía hai cô gái. Ánh mắt cậu nhìn vào bức tranh bị hỏng, rồi nhìn thẳng vào Gia Linh. Một sự lạnh lẽo đáng sợ bao trùm lấy không gian.

"Linh, cậu về đi," Đăng nói, giọng trầm đặc và không hề có chút cảm xúc.

"Đăng, mình chỉ vô tình thôi... Mình định..." Gia Linh lắp bắp, sự tự tin lúc nãy biến mất trước cái nhìn của Đăng.

"Tôi bảo cậu về đi. Việc của bố cậu, mai tôi sẽ sang nhà gặp," Đăng lặp lại, lần này giọng cậu đanh thép hơn.

Gia Linh cắn môi, nhìn Lam một cái đầy căm ghét rồi hậm hực quay lưng đi. Bãi đá vôi chỉ còn lại hai người và tiếng sóng đang bắt đầu dâng cao theo thủy triều.

Lam ngồi sụp xuống cát, đôi vai nhỏ run run. Đây không chỉ là một bức tranh, đây là lần đầu tiên cô tìm lại được cảm hứng sáng tác kể từ khi gia đình tan vỡ. Vậy mà nó lại bị bôi bẩn một cách tàn nhẫn như vậy.

Đăng im lặng ngồi xuống bên cạnh cô. Cậu không giỏi an ủi bằng lời nói, nhưng cậu đã làm một việc khiến Lam kinh ngạc. Cậu vốc một vốc nước biển sạch, đổ nhẹ lên chỗ màu đỏ đang loang lổ trên bức tranh. Rồi bằng đôi bàn tay rám nắng của mình, cậu dùng một mảnh vải sạch khéo léo thấm bớt lớp màu dư thừa.

"Cậu làm gì vậy? Nó hỏng rồi..." Lam sụt sịt nói.

"Chưa hỏng đâu," Đăng vừa làm vừa nói, mắt không rời bức tranh. "Biển có cách của biển. Màu đỏ này... cậu thấy không, khi pha với nước biển, nó chuyển sang màu tím giống như màu hoàng hôn lúc nãy chúng ta thấy trong hang đá."

Lam nhìn theo tay Đăng. Kỳ lạ thay, dưới sự tác động của nước biển và đôi tay của cậu, vết loang màu đỏ lại hòa quyện với màu xanh cobalt, tạo nên một hiệu ứng ánh sáng vô cùng đặc biệt, như thể một rặng san hô lửa đang rực cháy dưới đáy đại dương.

"Vẽ tiếp đi," Đăng đưa cây cọ lại cho cô. "Đừng để một chút màu hỏng làm cậu dừng lại. Ở biển, tụi tôi học được một điều: Sóng đánh đổ nhà thì tụi tôi dựng lại. Lưới rách thì tụi tôi vá. Chẳng có gì là hỏng hoàn toàn nếu mình còn muốn giữ nó."

Lam nhận lấy cây cọ, cảm giác ấm áp từ bàn tay Đăng vẫn còn vương lại trên cán gỗ. Cô nhìn bức tranh, nhìn những vệt màu mới lạ được tạo ra bởi sự cố vừa rồi. Cô nhận ra Đăng nói đúng. Bức tranh bây giờ không còn là một bản sao của thực tế nữa, nó mang hơi thở của sự tái sinh, của sự kiên cường trước những biến cố.

Cô bắt đầu vẽ tiếp, những nét vẽ mạnh mẽ và dứt khoát hơn. Đăng lại trở về với mớ lưới của mình, nhưng lần này, cậu thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lam, nụ cười hiền hậu hiện rõ trên gương mặt cháy nắng.

Hoàng hôn buông xuống, bức tranh hoàn thành. Nó không còn là hình ảnh một "chàng trai miền biển" đơn thuần, mà là hình ảnh của một linh hồn mạnh mẽ đang bảo vệ vẻ đẹp của đại dương trước những cơn sóng dữ.

"Xong rồi," Lam thở phào, đưa bức tranh cho Đăng xem.

Đăng nhìn bức tranh hồi lâu, rồi nhìn vào đôi tay mình. Lần đầu tiên, cậu thấy những vết chai sần kia không còn xấu xí nữa. Chúng là minh chứng cho sự sống, cho trách nhiệm và cho cả tình yêu mà cậu dành cho mảnh đất này.

"Cảm ơn cậu, Lam," Đăng nói khẽ. "Cảm ơn vì đã cho tôi thấy... tôi cũng có thể ở trong một bức tranh đẹp đến thế."

Khi họ cùng nhau đạp xe về trên con đường rợp bóng phi lao, Lam chợt nhận ra rằng: Màu vẽ của cô có thể bị đổ, nhưng đôi tay rám nắng của Đăng sẽ luôn ở đó để giúp cô tìm lại vẻ đẹp từ trong những đổ vỡ.

Phía sau họ, Gia Linh đứng nấp sau một gốc cây, chứng kiến cảnh tượng yên bình ấy. Ánh mắt cô ta không còn đơn thuần là đố kỵ, mà đã chuyển sang một sự quyết tâm lạnh lùng. Cô ta không thể để "công chúa thành phố" cướp mất "con trai của biển" – người mà cô ta đã thầm thương trộm nhớ suốt bao năm qua.