Thị trấn Hải Bình vào mùa đông năm 1997 mang một vẻ đẹp tĩnh lặng như một bức tranh thủy mặc bị thời gian làm nhòe đi đôi chút. Những con phố nhỏ quanh co lát đá xám dẫn thẳng ra bờ biển đầy gió, nơi mà hơi muối mặn mòi luôn quyện chặt vào từng hơi thở của người dân bản địa. Trong cái không khí se lạnh ấy, tiệm cho thuê băng đĩa mang tên Ký Ức của gia đình Thẩm An nằm lọt thỏm giữa dãy phố cũ, nhưng lại là nơi náo nhiệt nhất đối với những tâm hồn trẻ tuổi đang khao khát tìm tòi những giai điệu mới mẻ từ phương xa. Thẩm An, cô nữ sinh lớp mười một với mái tóc cắt ngắn cá tính và đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh sự tinh nghịch, đang tất bật sắp xếp lại những chiếc hộp nhựa đựng đĩa CD lên giá gỗ. Tiếng lạch cạch của nhựa va vào nhau hòa cùng tiếng nhạc xè xè phát ra từ chiếc máy cassette cũ kỹ tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của những ngày cuối thế kỷ. Đối với An, tiệm đĩa không chỉ là nguồn sinh kế của gia đình mà còn là vương quốc nhỏ bé nơi cô có thể tự do đắm mình vào những bộ phim tình cảm Hong Kong hay những bản tình ca của Trương Học Hữu, mặc kệ ngoài kia thế giới đang thay đổi từng ngày. Cô vừa làm việc vừa khẽ ngân nga theo một giai điệu quen thuộc, thỉnh thoảng lại dừng tay để tư vấn cho vài cậu bạn cùng lứa về những bộ phim hành động mới nhập về, phong thái năng động và nụ cười rạng rỡ của cô khiến không gian xám xịt của mùa đông như được sưởi ấm thêm đôi phần.
Giữa những kệ đĩa cao ngất ngưởng, Thẩm An giống như một chú sóc nhỏ không bao giờ biết mệt mỏi, cô có thể nhớ chính xác vị trí của từng chiếc đĩa mà không cần nhìn vào sổ tay quản lý. Cha của An thường xuyên phàn nàn về việc cô con gái độc nhất chẳng có chút gì nữ tính, nhưng ông lại thầm tự hào vì sự tháo vát và khả năng kinh doanh nhạy bén của cô khi biết cách thu hút khách hàng bằng những lời giới thiệu đầy hóm hỉnh. Vào thời điểm này, khi mà internet vẫn còn là một khái niệm xa vời và những chiếc điện thoại di động to bản chỉ dành cho giới thượng lưu, tiệm đĩa của nhà họ Thẩm chính là cửa sổ nhìn ra thế giới của đám thanh thiếu niên trong trấn. Thẩm An không chỉ cho thuê đĩa, cô còn kiêm luôn vai trò là người kể chuyện, người truyền tin và đôi khi là người hòa giải cho những vụ xích mích nhỏ của đám học trò. Cuộc sống của cô cứ thế trôi qua trong sự bao bọc của gia đình và những thanh âm quen thuộc, cho đến một ngày cái lạnh của mùa đông năm 1997 trở nên buốt giá hơn thường lệ, báo hiệu cho một bước ngoặt định mệnh sắp sửa xảy ra. An không hề biết rằng, sau những dãy phố quen thuộc và những kệ đĩa cũ kỹ này, có một người thanh niên với trái tim cô độc cũng đang lặng lẽ quan sát sự chuyển mình của thời gian, chờ đợi một cuộc gặp gỡ mà cả hai đều không thể lường trước được giữa bộn bề của kỷ nguyên cũ.
Ánh hoàng hôn vàng vọt hắt xuống những cánh đồng hoa cải ven biển, tạo nên một dải lụa rực rỡ nhưng mang chút đượm buồn của ngày tàn khi Thẩm An chuẩn bị đóng cửa tiệm để đi giặt số quần áo tích tụ cả tuần. Thị trấn này nhỏ đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào dù đang đứng ở trung tâm phố, và cũng chính cái sự nhỏ bé ấy đã tạo nên một nhịp sống chậm rãi đến lạ lùng. An gom số quần áo dày cộm của mình vào một chiếc giỏ mây, không quên nhét thêm một chiếc máy nghe nhạc cá nhân vào túi áo khoác để giết thời gian trong lúc chờ máy giặt hoạt động. Đối với một cô gái tràn đầy năng lượng như Thẩm An, những công việc nội trợ thường nhật như thế này là một sự tra tấn đối với sự kiên nhẫn, nên cô luôn tìm cách biến chúng thành những trải nghiệm thú vị hơn bằng âm nhạc. Trên đường đi đến tiệm giặt ủi công cộng, cô lướt qua những căn nhà kiểu Tây cổ kính vốn là niềm tự hào của trấn Hải Bình, nơi mà kiến trúc phong kiến Trung Hoa hòa quyện cùng nét cổ điển của phương Âu tạo nên một dấu ấn rất riêng. Cô khẽ liếc nhìn về phía căn biệt thự nằm lẻ loi trên sườn đồi, nơi mà người ta đồn rằng có một cậu ấm nhà giàu vừa từ phương xa trở về sống một mình, nhưng sự tò mò của cô nhanh chóng bị dập tắt bởi cái gió biển tạt mạnh vào mặt làm đỏ cả chóp mũi.
Tiệm giặt ủi công cộng nằm ở góc phố phía đông là nơi duy nhất vẫn còn sáng đèn rực rỡ giữa màn đêm đang dần buông xuống, mang theo mùi hương của xà phòng nồng nàn và hơi ấm từ những chiếc máy sấy đang hoạt động hết công suất. Thẩm An bước vào bên trong, hơi ấm đột ngột khiến cặp kính cận của cô mờ đi vì hơi nước, buộc cô phải tháo ra và nheo mắt tìm kiếm một chiếc máy trống. Trong không gian hơi mờ ảo ấy, bóng dáng của một chàng trai cao ráo đang đứng tựa lưng vào tường, cúi đầu đọc một cuốn sách dưới ánh đèn vàng nhạt, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến mức khiến người ta không nỡ làm phiền. Chàng trai ấy có một khí chất rất khác so với đám con trai trong trấn, một vẻ điềm tĩnh và lịch lãm thoát tục giống như những nhân vật bước ra từ những bộ phim lãng mạn mà An thường xem ở tiệm đĩa. Cô khẽ tò mò nhìn trộm, thấy anh mặc chiếc áo đồng phục của trường trung học Hải Bình nhưng dường như nó hơi rộng so với vóc dáng của anh, tạo nên một nét gì đó vừa vụng về vừa đáng yêu. Thẩm An hắng giọng một cái để lấy lại vẻ tự nhiên thường ngày, cô nhanh chóng đẩy giỏ quần áo vào máy giặt rồi bắt đầu lục tìm ví để lấy đồng xu, nhưng trong lúc sơ suất, cô đã vô tình làm rơi chiếc máy nghe nhạc quý giá xuống mặt sàn gạch men lạnh lẽo.
Âm thanh khô khốc của nhựa va xuống đất khiến chàng trai nọ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm của anh chạm vào ánh nhìn đầy bối rối của Thẩm An, tạo nên một khoảnh khắc ngưng trệ của thời gian. Anh gập cuốn sách lại, cúi người nhặt chiếc máy nghe nhạc lên rồi đưa cho cô bằng một động tác vô cùng từ tốn, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhạt nhưng đủ để làm trái tim vốn dĩ đang nghịch ngợm của An lỗi nhịp. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh vô tình chạm vào tay cô khiến An giật mình, cô vội vàng cúi đầu cảm ơn rồi quay đi chỗ khác, cố gắng che giấu khuôn mặt đang dần nóng bừng của mình dưới lớp khăn quàng đỏ rực. Trong lúc vội vã ấy, đôi mắt tinh tường của một cô nàng thường xuyên kiểm tra thẻ tên trên đĩa CD đã kịp nhìn lướt qua bảng tên đính trên ngực áo của anh, nơi ghi ba chữ "Trần Hạo" một cách rõ nét. Thẩm An ghi tạc cái tên đó vào lòng, lòng thầm nghĩ rằng hóa ra chàng trai nổi tiếng điềm tĩnh và đẹp trai mà đám nữ sinh thường bàn tán bấy lâu nay lại có vẻ ngoài dễ gần đến thế. Cô không hề hay biết rằng bảng tên ấy vốn thuộc về một người khác, và sự nhầm lẫn này sẽ là khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện đầy hỷ nộ ái lạc kéo dài suốt hai mươi năm cuộc đời cô.
Đêm hôm đó, Thẩm An nằm trên giường nhưng tâm trí lại không thể thoát ra khỏi hình ảnh chàng trai ở tiệm giặt ủi với chiếc khăn quàng đỏ và mùi hương bạc hà thanh khiết. Tiếng sóng biển ngoài kia vẫn vỗ về đều đặn nhưng dường như nó không còn đủ sức làm dịu đi những xốn xang đầu đời của một cô gái mười bảy tuổi đang chớm nở tình cảm đơn phương. An lật qua lật lại, tay vân vê mép gối, trí tưởng tượng bắt đầu vẽ nên những kịch bản gặp gỡ tiếp theo giữa cô và người tên "Trần Hạo" ấy tại ngôi trường trung học cũ kỹ vào ngày mai. Cô tự hứa với bản thân rằng nhất định phải tìm ra tung tích của anh, phải hiểu nhiều hơn về chàng trai có đôi mắt trầm buồn nhưng nụ cười lại ấm áp như nắng xuân giữa mùa đông giá rét này. Trong cơn mơ màng, cô thấy mình và anh đứng giữa một cánh đồng hoa hướng dương bát ngát, nơi mà những âm thanh của thế kỷ 20 dần tan biến để nhường chỗ cho một tương lai rực rỡ mà cả hai sẽ cùng nhau bước tới. Thanh xuân của Thẩm An, kể từ giây phút va chạm định mệnh tại tiệm giặt ủi ấy, đã không còn chỉ là những chiếc đĩa CD vô hồn, mà đã bắt đầu được viết nên bằng những giai điệu đầy cảm xúc của một tình yêu chân thành và mãnh liệt.