MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Thế Kỷ 21Chương 2: BẢNG TÊN NHẦM LẪN VÀ NỖI TƯƠNG TƯ ĐẦU ĐỜI

Chàng Trai Thế Kỷ 21

Chương 2: BẢNG TÊN NHẦM LẪN VÀ NỖI TƯƠNG TƯ ĐẦU ĐỜI

1,667 từ · ~9 phút đọc

Sáng hôm sau, thị trấn Hải Bình bị phủ bởi một lớp sương mù dày đặc khiến mọi vật trở nên hư ảo, giống như tâm trạng lơ lửng của Thẩm An khi cô bước chân vào cổng trường trung học với một mục tiêu duy nhất. Cô mặc bộ đồng phục xanh trắng chỉnh tề, nhưng thay vì đi thẳng vào lớp như mọi khi, An lại lảng vảng quanh khu vực bảng tin và danh sách lớp mười một để tìm kiếm cái tên "Trần Hạo" mà cô đã nhìn thấy đêm qua. Sự năng động thường ngày của cô giờ đây được chuyển hóa thành một kỹ năng thám tử điêu luyện, cô quan sát từng nhóm nam sinh đi ngang qua, hy vọng sẽ bắt gặp bóng dáng cao ráo và khí chất đặc biệt của người thanh niên ở tiệm giặt ủi. Tuy nhiên, càng tìm kiếm cô càng cảm thấy thất vọng vì những người tên Trần Hạo mà cô tìm thấy hoặc là quá nghịch ngợm, hoặc là chẳng có điểm gì tương đồng với hình bóng đã in đậm trong tâm trí cô chỉ sau một lần gặp mặt. Thẩm An đứng tựa lưng vào cột hành lang, tay cầm ổ bánh bao nóng hổi nhưng chẳng buồn ăn, lòng thầm tự hỏi liệu có phải ánh đèn vàng mờ ảo ở tiệm giặt ủi đã đánh lừa thị giác của mình hay không. Cô đâu có ngờ rằng, người mà cô đang tìm kiếm thực chất là Chu Triết, người đang lẳng lặng đi ngang qua cô phía bên kia sân trường, trong bộ đồ thể thao giản dị và chẳng mang theo bất kỳ bảng tên nào.

Chu Triết bước đi trên sân trường với vẻ mặt điềm tĩnh vốn có, đôi mắt anh dường như không đặt vào bất cứ điều gì xung quanh mà chỉ nhìn về phía trước một cách vô định. Anh là một sự tồn tại đặc biệt tại trường trung học Hải Bình, một thiếu gia sống trong căn biệt thự kiểu Pháp cũ kỹ nhưng lại có lối sống vô cùng giản dị và khép kín, gần như không bao giờ tham gia vào những trò náo nhiệt của đám con trai cùng lứa. Việc sống một mình khi cả gia đình đã sang Pháp định cư từ lâu đã rèn luyện cho Triết một sự tự lập và trưởng thành sớm hơn so với tuổi đời, khiến anh luôn mang một vẻ ưu tư thầm kín sau diện mạo đẹp trai đến hoàn hảo. Sáng nay, khi nhìn thấy cô gái với chiếc khăn quàng đỏ đứng ngơ ngác ở hành lang, Triết khẽ dừng bước trong một giây rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, trong lòng anh vẫn còn vương vấn hình ảnh cô gái vụng về làm rơi máy nghe nhạc tối qua. Anh nhớ rõ cái cách cô lúng túng che đi khuôn mặt đỏ bừng, một sự hồn nhiên mà anh hiếm khi gặp được trong thế giới phẳng lặng của mình, nhưng bản tính điềm tĩnh đã ngăn anh không tiến lại gần để chào hỏi. Sự lướt qua nhau của họ giữa sân trường đầy sương mù giống như một nốt nhạc dạo đầu đầy ẩn ý, chuẩn bị cho một bản hòa tấu dài hơi mà định mệnh đã dày công sắp đặt.

Giờ ra chơi, Thẩm An cùng cô bạn thân Lâm Vy ngồi dưới gốc cây long não già cỗi ở góc sân trường, nơi mà họ thường chia sẻ những bí mật nhỏ nhặt nhất của tuổi học trò. Lâm Vy là một cô gái mỏng manh với làn da hơi nhợt nhạt do căn bệnh tim bẩm sinh hành hạ, nhưng tâm hồn cô lại vô cùng lãng mạn và luôn ủng hộ mọi ý tưởng điên rồ của An. Khi nghe An kể về "Trần Hạo" ở tiệm giặt ủi, Vy khẽ cười rồi đưa tay chỉnh lại mái tóc cho bạn, đôi mắt cô hiện lên sự dịu dàng nhưng cũng mang chút lo lắng cho sự bốc đồng của cô bạn thân. Vy nói với An rằng Trần Hạo mà cô biết thực ra là một cậu bạn lớp mười một B, vốn là vận động viên đội tuyển bóng rổ và có tính cách vô cùng năng nổ, hoàn toàn trái ngược với mô tả về chàng trai điềm tĩnh của An. Cuộc trò chuyện của họ bị ngắt quãng bởi tiếng chuông báo giờ học, nhưng nó lại gieo vào lòng An một sự nghi hoặc lớn lao, khiến cô quyết định sẽ quay lại tiệm giặt ủi vào buổi tối để kiểm chứng lại những gì mình đã thấy. Sự kiên trì của Thẩm An đôi khi khiến người ta phải nể phục, nhất là khi nó liên quan đến những điều khiến trái tim cô rung động, và mùa đông này dường như đã trở thành mùa của những chuyến đi săn tìm ký ức đối với cô nữ sinh tiệm đĩa.

Tan học, thay vì về nhà phụ giúp cha trông tiệm đĩa như thường lệ, Thẩm An đã viện lý do học nhóm để nán lại thị trấn và âm thầm theo dõi lịch trình của người mà cô tin là "Trần Hạo". Cô đạp chiếc xe đạp cũ kỹ qua những con ngõ nhỏ, mắt không rời khỏi những bóng dáng mặc đồng phục trường trung học đang hối hả trở về nhà trước khi cái lạnh của đêm xuống tràn về. Khi đi ngang qua tiệm giặt ủi cũ, cô khẽ dừng lại quan sát nhưng căn phòng ấy giờ đây trống trải, chỉ còn tiếng máy giặt quay đều đặn và ánh đèn neon nhấp nháy đầy vẻ cô quạnh. Nỗi thất vọng tràn trề khiến An thở dài, cô dắt xe đi bộ trên con đường ven biển, nơi những cánh đồng hoa cải giờ đã chìm vào bóng tối, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào như đang trêu chọc sự khờ dại của cô. Đúng lúc ấy, một bóng hình cao lớn hiện ra từ phía sau rặng cây cam ven đường, người đó đang dắt một chiếc xe đạp đen bóng và bước đi thư thái, mái tóc hơi rối vì gió biển nhưng vẫn không làm mất đi vẻ thanh tú vốn có. Thẩm An nín thở, cô nhận ra đó chính là chàng trai tối qua, nhưng lần này anh không mặc đồng phục mà khoác trên mình một chiếc áo khoác len màu xám tro, trông càng giống một công tử bước ra từ tiểu thuyết.

Anh dường như cũng nhận ra cô gái đứng cạnh chiếc xe đạp cũ, anh dừng lại, gật đầu chào nhẹ nhàng rồi cất tiếng hỏi bằng một giọng trầm ấm đặc trưng khiến không gian xung quanh như rung động. Anh hỏi cô liệu máy nghe nhạc hôm qua có còn hoạt động tốt không, lời hỏi thăm giản đơn ấy lại giống như một liều thuốc nổ khiến mọi phòng thủ của Thẩm An hoàn toàn sụp đổ. Cô lắp bắp trả lời, tay chân lóng ngóng đến mức suýt làm đổ cả chiếc xe đạp, nhưng sự dịu dàng của anh đã nhanh chóng giúp cô lấy lại bình tĩnh để bắt đầu một cuộc hội thoại ngắn ngủi dưới ánh trăng. Anh tự giới thiệu mình sống ở biệt thự phía trên đồi và thường xuyên đi dạo quanh đây để tìm cảm hứng âm nhạc, một chi tiết khiến An cảm thấy anh và mình có một sự kết nối tâm hồn vô hình thông qua những giai điệu đĩa CD. Cuộc trò chuyện diễn ra trong không khí se lạnh nhưng lòng An lại ấm sực, cô thầm nghĩ rằng dù anh có là ai, có tên là gì đi chăng nữa, thì sự hiện diện của anh vào lúc này chính là điều kỳ diệu nhất mà mùa đông năm 1997 đã ban tặng cho cô. Tuy nhiên, cái tên "Trần Hạo" vẫn đóng đinh trong đầu cô như một sự thật hiển nhiên, cô vẫn gọi anh là Trần Hạo và anh cũng không buồn đính chính, đơn giản vì anh cho rằng tên gọi chẳng quan trọng bằng sự gặp gỡ này.

Khi trở về nhà, Thẩm An không thể giấu được niềm vui sướng đang trào dâng, cô nhảy chân sáo vào nhà rồi leo thẳng lên căn gác mái nơi cô đặt những chiếc đĩa CD quý giá nhất của mình. Cô chọn ra một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, nằm xuống sàn gỗ nhìn lên những vì sao qua khung cửa sổ nhỏ, lòng tràn ngập những kế hoạch cho những cuộc gặp gỡ tiếp theo với chàng trai khăn đỏ. Nỗi tương tư bắt đầu bén rễ và lớn mạnh trong lòng cô gái nhỏ, biến mỗi ngày đến trường và mỗi tối trông tiệm đĩa trở thành một hành trình đầy hy vọng về một tình yêu trong sáng như sương mai. Cô không hề biết rằng ở căn biệt thự trên đồi kia, Chu Triết cũng đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống thị trấn đang chìm vào giấc ngủ, tay mân mê chiếc thẻ tên "Trần Hạo" mà anh đã mượn của bạn mình tối qua chỉ để đối phó với một buổi gặp mặt gia đình không mong muốn. Một sự nhầm lẫn vô hại nhưng lại là sợi chỉ hồng buộc chặt lấy số phận của hai con người ở hai thế giới khác nhau, khởi đầu cho một mối tình đầy trắc trở nhưng cũng đẹp đẽ nhất của thế kỷ 21 sắp tới. Thẩm An nhắm mắt lại, nụ cười vẫn đọng trên môi, cô sẵn sàng cho một mùa xuân 1998 đầy biến động và những bí mật thanh xuân đang dần được hé mở sau những kệ đĩa CD phủ đầy bụi thời gian.