MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Trai Thế Kỷ 21Chương 3: THANH ÂM CỦA SỰ IM LẶNG VÀ NHỮNG CUỘC HẸN VÔ HÌNH

Chàng Trai Thế Kỷ 21

Chương 3: THANH ÂM CỦA SỰ IM LẶNG VÀ NHỮNG CUỘC HẸN VÔ HÌNH

1,435 từ · ~8 phút đọc

Những ngày tiếp theo của mùa đông năm 1997 đối với Thẩm An giống như một cuốn phim quay chậm với những gam màu rực rỡ và tràn đầy kỳ vọng. Mỗi buổi sáng thức dậy, thay vì uể oải trước cái lạnh cắt da thịt của gió biển, cô lại cảm thấy hưng phấn lạ kỳ khi nghĩ đến việc sẽ được nhìn thấy bóng dáng cao gầy của người mà cô tin là "Trần Hạo" giữa đám đông học sinh. An bắt đầu thay đổi những thói quen cũ, cô thường xuyên tình nguyện đi đổ rác hay quét dọn sân trường vào những giờ giải lao chỉ để có thêm cơ hội lướt qua khu nhà hiệu bộ hay những dãy hành lang lớp mười một khối B, nơi Lâm Vy nói rằng Trần Hạo thực sự đang theo học. Tuy nhiên, sự trái ngược giữa một Trần Hạo "thật" – một cậu chàng ồn ào, lúc nào cũng mồ hôi nhễ nhại sau những trận bóng rổ – và một "Trần Hạo" trong ký ức của cô tại tiệm giặt ủi ngày càng trở nên rõ rệt, khiến lòng An không khỏi nảy sinh những nghi ngờ mơ hồ. Nhưng sự bướng bỉnh của tuổi trẻ không cho phép cô dừng lại, cô tự trấn an mình rằng có lẽ anh là một người đa nhân cách, hoặc đơn giản là anh chỉ thể hiện sự điềm tĩnh và lịch lãm khi ở bên cạnh cô mà thôi. Chính cái suy nghĩ có phần ngây ngô ấy đã khiến trái tim cô gái nhỏ càng thêm rung động, bởi cô tin rằng mình là người duy nhất nhìn thấy được khía cạnh dịu dàng và bí ẩn nhất của chàng trai ấy giữa cuộc đời đầy náo nhiệt này.

Trong khi đó, tại căn biệt thự cổ kính trên sườn đồi, Chu Triết vẫn duy trì nhịp sống tĩnh lặng như một mặt hồ không gợn sóng, mặc cho thế giới bên ngoài đang xôn xao về sự biến chuyển của những ngày cuối năm. Anh dành phần lớn thời gian trong căn phòng chứa đầy những kệ sách cũ và một cây đàn dương cầm đã phai màu, nơi anh có thể tự do đối thoại với chính mình thông qua những giai điệu trầm bổng. Chu Triết vốn dĩ không phải là người thích sự chú ý, nên việc anh mượn áo đồng phục của cậu bạn thân Trần Hạo hôm trước thực chất là một nỗ lực để che giấu thân phận thực sự của mình khi phải ra ngoài giải quyết một số việc riêng cho gia đình. Anh không ngờ rằng cái thẻ tên mượn tạm ấy lại vô tình gieo vào lòng một cô gái năng động như Thẩm An những ảo tưởng đầy ngọt ngào, và bản thân anh cũng cảm thấy thú vị khi nhớ lại ánh mắt trong veo của cô lúc va phải mình. Triết thỉnh thoảng đứng bên cửa sổ, nhìn xuống con đường dẫn ra tiệm đĩa Ký Ức, tự hỏi liệu cô gái nhỏ bướng bỉnh kia có còn đi giặt đồ vào mỗi tối cuối tuần hay không, một ý nghĩ lướt qua nhanh chóng nhưng đủ để khiến môi anh khẽ nở một nụ cười hiếm hoi. Đối với một người đã quen với sự cô độc như anh, sự xuất hiện của Thẩm An giống như một cơn gió lạ mang theo hương vị mặn mòi của biển cả, khiến căn nhà kiểu Pháp lạnh lẽo này bỗng chốc có thêm chút hơi ấm của sự sống.

Cuối cùng, Thẩm An cũng tìm được cơ hội để tiếp cận "người trong mộng" của mình một cách công khai hơn thông qua những cuộc điện thoại ngắn ngủi vào mỗi tối muộn. Cô đã lén ghi lại số điện thoại ghi trên tờ hóa đơn của tiệm giặt ủi mà cô tin chắc là của anh, và sau nhiều đêm đấu tranh tâm lý gay gắt, cô đã lấy hết can đảm để bấm những con số ấy từ chiếc điện thoại bàn ở tiệm đĩa. Tiếng chuông reo vang trong không gian tĩnh lặng khiến tim An đập loạn nhịp, và khi một giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh vang lên từ đầu dây bên kia, cô gần như nghẹt thở vì hạnh phúc. Họ bắt đầu nói về âm nhạc, về những bộ phim cũ và cả những câu chuyện không đầu không cuối về thị trấn Hải Bình, nơi mà cả hai đều đang sống nhưng lại có những góc nhìn hoàn toàn khác biệt. Chu Triết dù biết cô đang gọi mình bằng cái tên của người khác, nhưng không hiểu sao anh lại không muốn lên tiếng đính chính, có lẽ vì anh sợ rằng sự thật sẽ phá vỡ đi sợi dây liên kết mỏng manh nhưng đầy thú vị này. Những cuộc gọi ấy trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của hai người, một thế giới riêng tư nơi mà cái tên không còn quan trọng bằng sự thấu hiểu và sẻ chia giữa hai tâm hồn đang khao khát tìm kiếm sự đồng điệu.

Mùa đông năm 1997 cứ thế trôi qua trong tiếng nhạc xập xình của tiệm đĩa và những cuộc điện thoại bí mật xuyên màn đêm, dệt nên một tấm lưới tình cảm vô hình nhưng vô cùng bền chặt. Thẩm An dần nhận ra rằng người mà cô đang trò chuyện mỗi đêm có một chiều sâu tâm hồn vượt xa những gì cô từng tưởng tượng về một cậu bạn học sinh trung học thông thường. Anh không chỉ am hiểu về nghệ thuật mà còn có những suy nghĩ rất trưởng thành về cuộc đời, về sự cô đơn và cả những khát khao thầm kín về một tương lai xa xôi nơi thế giới sẽ trở nên hiện đại và kết nối hơn. Chu Triết cũng vậy, anh bị cuốn hút bởi sự hồn nhiên, lạc quan và cả cái cách Thẩm An nhìn nhận thế giới thông qua những chiếc đĩa CD cũ kỹ, một sự nhiệt huyết mà anh cảm thấy mình đã đánh mất từ lâu trong sự bao bọc của nhung lụa và sự xa cách của gia đình. Họ giống như hai mảnh ghép của một bức tranh khuyết thiếu, tìm thấy nhau giữa bộn bề của kỷ nguyên cũ để cùng nhau chờ đợi một sự khởi đầu mới đầy hứa hẹn. Nhưng sự thật về cái tên vẫn là một bóng ma lảng vảng, một quả bom hẹn giờ mà cả hai đều chưa sẵn sàng đối mặt, để rồi nó sẽ là khởi đầu cho những hiểu lầm đau đớn mà sau này Thẩm An phải mất cả cuộc đời để hối tiếc.

Dưới ánh đèn neon leo lét của thị trấn ven biển, những buổi gặp gỡ vô hình ấy đã tạo nên một nỗi tương tư mãnh liệt, khiến Thẩm An không còn chỉ là một cô gái tinh nghịch ham vui, mà đã bắt đầu biết suy tư và lo lắng cho một người khác. Cô thường xuyên đứng trước cửa tiệm đĩa, nhìn về phía căn biệt thự trên sườn đồi và tự hỏi anh đang làm gì, liệu anh có đang nghe bản nhạc mà cô đã giới thiệu qua điện thoại tối qua hay không. Sự tò mò và lòng ngưỡng mộ ấy đã thúc đẩy cô đưa ra một quyết định táo bạo, đó là mời anh đến tiệm đĩa của gia đình mình để có thể gặp mặt trực tiếp một lần nữa dưới tư cách là những người bạn thực sự. Chu Triết sau một hồi ngần ngại đã đồng ý, bởi chính anh cũng muốn thoát ra khỏi vỏ bọc an toàn của mình để được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô gái khăn đỏ dưới ánh sáng ban ngày. Cuộc hẹn ấy được ấn định vào một buổi chiều thứ Bảy, khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả mặt biển, hứa hẹn sẽ là một cột mốc quan trọng trong mối quan hệ của họ, nhưng cũng là lúc mà những sợi dây liên kết bắt đầu trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Thẩm An dọn dẹp tiệm đĩa sạch sẽ hơn thường lệ, cô chọn ra những chiếc đĩa tốt nhất để trưng bày, lòng khấp khởi mong chờ một buổi chiều kỳ diệu mà cô tin rằng sẽ thay đổi hoàn toàn thanh xuân của mình.