Chiều thứ Bảy hôm ấy, thị trấn Hải Bình bỗng trở nên dịu dàng hơn với những tia nắng cuối ngày len lỏi qua làn sương mỏng, dát một lớp vàng óng ánh lên những kệ gỗ của tiệm đĩa Ký Ức. Thẩm An diện chiếc áo khoác len màu kem và không quên thắt chiếc khăn quàng đỏ đã trở thành vật bất ly thân kể từ đêm gặp gỡ tại tiệm giặt ủi, cô đứng ngồi không yên phía sau quầy thu ngân, mắt liên tục liếc nhìn về phía cửa ra vào. Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ rung lên mỗi khi có khách ra vào khiến tim cô đập thình thịch, một cảm giác bồn chồn khó tả mà cô chưa từng trải qua trong đời, dù là khi bị thầy giáo bắt quả tang trốn học hay khi thi trượt một môn học quan trọng. Cha của An nhận ra sự khác lạ của cô con gái, ông chỉ mỉm cười trêu chọc vài câu rồi tinh ý lui vào căn phòng phía sau để nhường lại không gian cho cô, để lại An một mình với sự hồi hộp đang dâng trào. Cuối cùng, bóng dáng cao ráo của Chu Triết cũng hiện ra sau cánh cửa kính, anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản khoác ngoài là áo len cổ lọ, trông thanh thoát và điềm tĩnh đến mức khiến không gian tiệm đĩa bỗng chốc trở nên sang trọng lạ thường. Ánh mắt hai người chạm nhau, một sự im lặng đầy thấu hiểu bao trùm lấy họ, như thể mọi lời nói từ trước đến nay qua điện thoại đều đã được kết tinh lại trong khoảnh khắc gặp gỡ trực tiếp này.
Chu Triết bước vào tiệm, anh chậm rãi lướt nhìn qua những kệ đĩa cao ngất ngưởng, đôi tay thon dài khẽ chạm vào những hộp nhựa một cách trân trọng như thể đang khám phá một kho tàng bí mật. Anh dừng lại trước một đĩa CD của một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, đôi mắt hiện lên sự ngạc nhiên và thú vị khi thấy gu âm nhạc của Thẩm An lại tinh tế đến mức sở hữu được những bản thu hiếm hoi này. An thấy anh có vẻ chú ý, liền lấy hết can đảm bước lại gần, cô bắt đầu giới thiệu về nguồn gốc của chiếc đĩa ấy bằng một giọng nói trong trẻo nhưng vẫn còn vương chút ngượng ngùng, cố gắng không để anh nhận ra sự bối rối của mình. Chu Triết lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu tán thưởng hoặc đưa ra vài nhận xét sâu sắc khiến An càng thêm ngưỡng mộ trí tuệ và tâm hồn của anh. Giữa không gian ngập tràn mùi hương của giấy cũ và nhựa đĩa, họ đã có một cuộc đối thoại kéo dài hàng giờ đồng hồ, nơi mà những rào cản về giai cấp hay hoàn cảnh sống dường như biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự giao thoa của hai trái tim đang đập cùng một nhịp điệu. Thẩm An nhận ra rằng, dù cô gọi anh là Trần Hạo hay bất cứ cái tên nào khác, thì bản chất con người anh – sự điềm tĩnh, ấm áp và chân thành – vẫn là điều duy nhất khiến cô thực sự say đắm.
Trong lúc đang trò chuyện, Thẩm An chợt nhận thấy Chu Triết dường như có một nỗi buồn thoảng qua trong mắt mỗi khi anh nhìn về hướng những bộ phim gia đình hay những bản nhạc viết về quê hương phương xa. Cô khẽ hỏi anh về cuộc sống trong căn biệt thự trên đồi, và anh đã không ngần ngại chia sẻ về sự trống trải của căn nhà rộng lớn khi thiếu vắng bóng dáng người thân, về những áp lực từ kỳ vọng của cha mẹ đang ở Pháp. Những lời tâm sự chân thật ấy khiến An cảm thấy thương anh vô hạn, cô hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng và sự giàu sang kia là một trái tim khao khát hơi ấm và sự thấu hiểu giống như bất kỳ ai khác. Để làm dịu đi không khí, An đã đưa anh đến góc khuất của tiệm đĩa, nơi cô cất giữ chiếc máy chiếu cũ kỹ và vài cuộn phim đen trắng mà cô tự hào là "gia sản quý nhất" của mình. Họ cùng nhau xem một trích đoạn phim ngắn, trong ánh sáng mờ ảo của máy chiếu hắt lên tường, bóng của hai người lồng vào nhau tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến nghẹt thở, nơi mà những rung động đầu đời bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ. Chu Triết nhìn sang cô gái nhỏ đang chăm chú theo dõi màn hình, ánh sáng lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt cô khiến anh cảm thấy một niềm vui bình dị mà anh chưa từng được nếm trải trong suốt những năm tháng cô độc của mình.
Cuộc hẹn kết thúc khi bóng tối đã phủ kín thị trấn ven biển, Chu Triết tiễn Thẩm An về đến tận cửa sau của tiệm đĩa dưới ánh đèn đường vàng vọt và không gian tĩnh mịch của đêm đông. Trước khi ra về, anh đã tặng cho cô một chiếc kẹp sách bằng bạc tinh xảo, một vật kỷ niệm nhỏ mà anh mang theo từ Pháp, kèm theo một lời hứa sẽ còn quay lại tiệm đĩa thường xuyên hơn. Thẩm An nắm chặt món quà trong tay, lòng tràn ngập một cảm giác lâng lâng khó tả, cô đứng nhìn bóng anh khuất dần vào bóng tối phía sườn đồi cho đến khi không còn thấy gì nữa mới chịu quay vào nhà. Đêm đó, cô không thể ngủ được, hình ảnh anh đứng giữa những kệ đĩa, giọng nói của anh và cả mùi hương bạc hà thanh khiết cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô giống như một bản nhạc không có hồi kết. Cô biết mình đã lún sâu vào mối tình này, một tình yêu bắt đầu bằng một sự nhầm lẫn nhưng lại mang đến những cảm xúc chân thật nhất mà cô từng biết đến trong suốt mười bảy năm cuộc đời. Thanh xuân của cô giờ đây không còn chỉ là những trò nghịch ngợm vô ưu vô lo, mà đã gắn liền với bóng hình một chàng trai điềm tĩnh, người đã mang đến cho cô một thế giới hoàn toàn mới lạ và đầy màu sắc của cảm xúc.
Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ này cũng gieo vào lòng Chu Triết một nỗi trăn trở về việc phải sớm nói ra sự thật về danh tính của mình cho Thẩm An biết trước khi mọi chuyện đi quá xa. Anh nhận ra rằng cô đang dành tình cảm cho một "Trần Hạo" mà cô tưởng tượng ra, một hình mẫu được đắp bồi từ những hiểu lầm ban đầu, và anh sợ rằng khi sự thật phơi bày, sự trong sáng của mối quan hệ này sẽ bị vẩn đục. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ và niềm tin tuyệt đối trong ánh mắt của An khi gọi tên anh, Triết lại cảm thấy lưỡi mình như bị đông cứng lại, anh ích kỷ muốn giữ lấy khoảnh khắc hạnh phúc này thêm chút nữa. Sự mâu thuẫn trong nội tâm anh giống như một vết nứt ngầm dưới mặt băng, chỉ chờ một tác động nhỏ để vỡ tan, báo hiệu cho những sóng gió sắp tới khi bạn thân của An là Lâm Vy trở về từ cuộc phẫu thuật. Trong không gian yên tĩnh của căn biệt thự, Chu Triết thở dài nhìn ra biển khơi, nơi những con sóng vẫn vỗ đều đặn vào bờ như một lời nhắc nhở về sự vô tình của thời gian và định mệnh. Những ngày tháng tươi đẹp nhất của họ đang bắt đầu, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy là những bí mật đang dần lớn mạnh, sẵn sàng thử thách sức mạnh của tình yêu và lòng tin mà cả hai đang dày công xây đắp.
Thẩm An ngồi dậy, lấy cuốn sổ lưu bút ra và viết vào đó một dòng chữ nhỏ: "Chàng trai của mùa đông năm 1997, mong anh sẽ luôn ở đây, trong tiệm đĩa này và trong trái tim em". Cô không biết rằng dòng chữ này sẽ là chứng nhân duy nhất cho một tình yêu đẹp đẽ nhưng đầy bi kịch, một lời hẹn ước sẽ bị thời gian và những tai nạn bất ngờ làm cho dang dở. Sáng mai, trường học sẽ lại bắt đầu với những bài giảng nhàm chán và những trò đùa tinh quái của đám bạn, nhưng đối với An, mỗi ngày giờ đây đều là một trang mới trong cuốn tiểu thuyết lãng mạn mà cô là nhân vật chính. Cô vẫn giữ chiếc khăn quàng đỏ như một biểu tượng của sự may mắn, không hề hay biết rằng màu đỏ ấy sau này sẽ trở thành màu của những giọt nước mắt và nỗi đau kéo dài suốt hai mươi năm ròng rã. Mọi thứ vẫn đang trôi chảy một cách logic và mạch lạc theo sự sắp đặt của số phận, đưa hai con người từ hai thế giới khác nhau xích lại gần nhau hơn, chuẩn bị cho những bước ngoặt đầy kịch tính ở chương tiếp theo khi "trò chơi mượn tên" bắt đầu gây ra những hậu quả không thể lường trước.