Thị trấn Hải Bình bước vào những ngày cuối cùng của năm 1997 với những đợt gió mùa đông bắc tràn về mạnh mẽ, khiến cho những cánh cửa gỗ của tiệm đĩa Ký Ức cứ rung lên bần bật mỗi khi có cơn gió lớn tạt qua. Mối quan hệ giữa Thẩm An và Chu Triết sau buổi hẹn tại tiệm đĩa đã bước sang một giai đoạn mới, nơi mà sự ngượng ngùng ban đầu dần được thay thế bằng một sự thấu hiểu thầm lặng và những ánh mắt đầy ý tứ mỗi khi gặp mặt. Tuy nhiên, Chu Triết vẫn luôn mang trong mình một vẻ bí ẩn khó giải mã, và vào một buổi chiều muộn khi trời bắt đầu đổ những hạt mưa phùn lạnh giá, anh đã đến tìm An với một yêu cầu khiến cô không khỏi bàng hoàng. Anh đứng nép vào một góc khuất của kệ đĩa, giọng nói thấp hơn thường lệ, ngỏ ý muốn nhờ cô lấy cho mình một chiếc đĩa CD thuộc khu vực "hạn chế" của tiệm – nơi chứa những bộ phim dán nhãn người lớn mà cha An quản lý vô cùng nghiêm ngặt. Nhìn vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa có chút lúng túng của anh, Thẩm An ban đầu định bật cười trêu chọc, nhưng khi thấy ánh mắt anh chứa đựng một sự tò mò chân thành của một chàng trai đang ở ngưỡng cửa trưởng thành nhưng thiếu vắng sự dẫn dắt của gia đình, cô lại thấy lòng mình mềm lại. Cô hiểu rằng đối với một người sống cô độc trong căn biệt thự rộng lớn như anh, những sự tò mò về thế giới người lớn là một điều hết sức tự nhiên, nhưng anh lại không có ai để sẻ chia hay hỏi han ngoài cô.
Thẩm An vốn là một cô gái gan lì và luôn thích những thử thách kịch tính, nên thay vì từ chối, cô lại cảm thấy đây là một cơ hội tuyệt vời để thể hiện bản lĩnh của mình trước mặt người trong mộng. Cô ra hiệu cho anh giữ yên lặng rồi bắt đầu quan sát động tĩnh của cha mình đang loay hoay sửa chiếc đài cassette ở phía gian nhà trong, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực vì phấn khích lẫn lo sợ. Khu vực đĩa hạn chế được cha cô khóa kỹ trong một chiếc tủ kính nhỏ phía sau quầy, chìa khóa luôn được ông móc vào thắt lưng, nhưng An vốn đã quá quen với mọi ngóc ngách và quy luật của tiệm đĩa nên cô đã sớm chuẩn bị một chiếc chìa dự phòng từ lâu. Cô lén lút tiếp cận chiếc tủ, bàn tay nhỏ nhắn khẽ run khi chạm vào ổ khóa, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên giữa không gian tĩnh lặng của tiệm đĩa khiến cô giật mình suýt chút nữa là hét lên vì sợ hãi. Sau một hồi tìm kiếm giữa những chiếc vỏ đĩa tối màu, cô nhanh chóng rút ra một chiếc đĩa có tựa đề lạ lẫm, nhét vội vào túi áo khoác len rồi khóa tủ lại như chưa có chuyện gì xảy ra, toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong chưa đầy hai phút dưới sự quan sát đầy hồi hộp của Chu Triết. An thở phào nhẹ nhõm, cô nháy mắt ra hiệu cho anh rồi cả hai nhanh chóng rời khỏi tiệm để ra phía bờ đê ven biển, nơi tiếng sóng vỗ sẽ át đi những lời thú nhận về phi vụ "đánh cắp" đầy táo bạo này.
Đứng dưới chân ngọn hải đăng cũ, Thẩm An lấy chiếc đĩa ra trao cho Chu Triết, khuôn mặt cô đỏ bừng không rõ vì cái lạnh của gió biển hay vì sự ngượng ngùng khi cầm trên tay thứ đồ vật nhạy cảm ấy. Chu Triết nhận lấy chiếc đĩa, anh nhìn cô với ánh mắt vừa cảm kích vừa có chút hối lỗi, anh nói rằng mình chỉ vì tò mò về những cảm xúc được mô tả trong sách vở nên mới muốn xem thực tế nó ra sao. Sự thành thật của anh khiến An thấy anh không hề xấu xa như những gì người ta thường nghĩ về đám con trai hay xem phim người lớn, ngược lại, cô thấy anh có một nét ngây ngô rất đáng yêu của một kẻ mọt sách đang tập tành khám phá cuộc đời. Họ đứng bên nhau giữa màn đêm mênh mông, bóng tối che giấu đi những rung động mãnh liệt trong lòng, chỉ có tiếng sóng biển như một chứng nhân cho lời hứa giữ kín bí mật này giữa hai người. An dặn dò anh phải xem thật cẩn thận và nhớ trả lại cho cô vào sáng sớm mai trước khi cha cô phát hiện ra sự biến mất của nó, lòng thầm nghĩ rằng phi vụ này sẽ là một kỷ niệm khó quên trong tình yêu của họ. Cô không hề biết rằng, chiếc đĩa CD ấy sẽ không bao giờ được trả lại theo đúng kế hoạch, mà nó sẽ trở thành một bằng chứng tai hại đẩy cô vào một tình huống dở khóc dở cười ngay tại ngôi trường trung học vào ngày hôm sau.
Đêm đó, Thẩm An trằn trọc không ngủ được, cô cứ lo lắng về việc liệu Chu Triết có gặp rắc rối gì khi xem chiếc đĩa đó không, hoặc liệu cha cô có đột nhiên nảy ý định kiểm tra tủ đĩa hay không. Sự hưng phấn ban đầu giờ đây được thay thế bằng một nỗi bất an mơ hồ, cô bắt đầu hối hận vì sự bốc đồng của mình nhưng đồng thời cũng cảm thấy một chút tự hào vì đã giúp đỡ được người mình yêu. Sáng hôm sau, cô thức dậy sớm hơn thường lệ, nhanh chóng thu dọn sách vở để đến trường với hy vọng sẽ gặp Triết ở cổng để nhận lại chiếc đĩa CD như đã hẹn. Tuy nhiên, khi đến điểm hẹn, cô chỉ thấy những đám đông học sinh đang hối hả vào lớp mà không thấy bóng dáng người thanh niên cao ráo với chiếc khăn quàng đỏ đâu cả, khiến lòng cô bắt đầu dấy lên một sự lo âu tột độ. An buộc phải vào lớp khi tiếng trống trường vang lên, cô nhét chiếc đĩa CD (mà thực ra là một chiếc đĩa trắng anh đã tráo đổi để bảo vệ cô nhưng cô không biết) vào ngăn sâu nhất của cặp sách, định bụng sẽ tìm anh vào giờ giải lao. Cô không thể ngờ rằng, một cuộc kiểm tra đột xuất từ phía giám thị và thầy chủ nhiệm đang chờ đợi cô phía trước, và sự trượng nghĩa của cô sắp phải đối mặt với một thử thách vô cùng nghiệt ngã trước sự chứng kiến của toàn trường.