Mùa đông năm 1997 tại thị trấn Hải Bình không chỉ mang theo cái lạnh buốt giá từ biển thổi vào mà còn mang theo những tin đồn âm ỉ bắt đầu lan rộng khắp các hành lang trường trung học. Sau buổi chiều định mệnh tại tiệm đĩa Ký Ức, khi Thẩm An và Chu Triết cùng nhau nghe bản giao hưởng dở dang dưới ánh đèn dầu leo lét, một sự kết nối vô hình đã được thiết lập nhưng nó lại dựa trên một nền móng không vững chắc. Thẩm An, với trái tim thiếu nữ lần đầu biết rung động, đã dành trọn niềm tin cho chàng trai mà cô tin là Trần Hạo – người chủ của chiếc bảng tên trên áo đồng phục mượn tạm. Cô không hề hay biết rằng, ở một góc khác của lớp học, Lâm Vy – người bạn thân nhất của cô – cũng đang ôm ấp một hình bóng tương tự thông qua những lời kể gián tiếp và những bức thư tay chưa dám gửi. Sự nhầm lẫn tai hại này giống như một nốt nhạc lỗi nhịp trong bản hòa tấu thanh xuân, bắt đầu tạo ra những vết rạn nứt nhỏ đầu tiên trong tình bạn khăng khít giữa hai cô gái. An bắt đầu trở nên lơ đãng trong các giờ học, đôi mắt cô luôn hướng về phía cửa sổ nơi có những rặng phi lao rì rào, và nụ cười của cô thường xuyên tắt ngấm mỗi khi Lâm Vy vô tình nhắc đến cái tên "Trần Hạo" với vẻ mặt thẹn thùng.
Trong khi đó, Chu Triết đang phải trải qua những ngày tháng đấu tranh nội tâm dữ dội khi nhận ra sự lừa dối vô hại ban đầu của mình đang dần biến thành một gánh nặng tâm lý nặng nề. Anh tận hưởng sự quan tâm chân thành và ánh mắt trong trẻo của Thẩm An, nhưng mỗi khi cô gọi anh bằng cái tên của người khác, anh cảm thấy một luồng điện xót xa chạy dọc sống lưng. Chu Triết biết mình nên nói ra sự thật, nên thú nhận rằng anh chỉ là một kẻ lạ mặt đang tạm trú trong căn biệt thự cũ trên đồi, nhưng nỗi sợ mất đi sự kết nối duy nhất tại mảnh đất xa lạ này đã khiến anh chùn bước. Anh bắt đầu tìm cách né tránh những câu hỏi quá sâu về gia đình hay trường học, tạo nên một vẻ bí ẩn đầy cuốn hút nhưng cũng đầy nguy hiểm trong mắt Thẩm An. Mỗi buổi chiều, anh lại đứng lặng lẽ sau quầy thu ngân của tiệm đĩa, nhìn bóng dáng nhỏ bé của An đang loay hoay sắp xếp những hộp CD, lòng thầm ước rằng thời gian có thể ngừng trôi để anh không bao giờ phải đối diện với sự thật phũ phàng phía trước. Sự im lặng của anh vô tình lại nuôi dưỡng thêm niềm tin mãnh liệt của An, khiến cô càng lún sâu vào một tình yêu ảo ảnh mà chính cô cũng không biết mình đang yêu một cái tên hay yêu một linh hồn.
Biến cố thực sự ập đến khi chiếc đĩa CD mà Chu Triết tặng riêng cho Thẩm An bị một nhóm bạn cùng lớp tình cờ bắt gặp và đem ra làm trò cười giữa giờ ra chơi. Những lời xì xào về việc "con gái tiệm đĩa" đang hẹn hò bí mật với "hot boy bóng rổ" bắt đầu bùng nổ, khiến Thẩm An rơi vào trạng thái hoảng loạn và xấu hổ tột độ trước mặt bạn bè. Lâm Vy, khi nghe thấy những tin đồn này, đã lặng người đi vì sửng sốt, trái tim nhạy cảm của một cô gái có bệnh tim bẩm sinh như bị bóp nghẹt bởi sự nghi ngờ dành cho người bạn thân nhất. Vy không tin rằng An lại có thể giấu giếm mình một chuyện lớn lao như vậy, nhưng những biểu hiện lạ lùng của An suốt thời gian qua bỗng chốc trở thành những bằng chứng không thể chối cãi. Một cuộc đối thoại căng thẳng đã diễn ra giữa hai cô gái dưới gốc cây phượng vĩ già cỗi trong sân trường, nơi những lời chất vấn và những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống thay cho những lời giải thích. Thẩm An cứng họng không thể thốt nên lời, vì chính cô cũng đang hoang mang không biết chàng trai mình gặp ở tiệm đĩa và Trần Hạo trên sân bóng có thực sự là một hay không.
Đêm đó, cơn mưa mùa đông đầu tiên trút xuống Hải Bình, mang theo không khí ảm đạm bao trùm lên cả tiệm đĩa Ký Ức lẫn căn biệt thự của Chu Triết. Thẩm An ngồi gục bên chiếc máy hát cũ, tai nghe lại bản nhạc trong đĩa CD mà Triết tặng, lòng đau như cắt khi nghĩ về vẻ mặt tổn thương của Lâm Vy và sự mập mờ của chàng trai bí ẩn kia. Cô nhận ra mình đã quá vội vàng khi trao đi tình cảm, và sự vội vàng ấy đang trực tiếp làm tổn thương những người cô yêu thương nhất. Ở phía bên kia sườn đồi, Chu Triết đứng bên cửa sổ nhìn xuống thị trấn đang chìm trong màn mưa, anh nắm chặt chiếc kẹp sách bạc – vật làm tin duy nhất của họ – và cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp đang bủa vây lấy mình. Anh biết rằng cơn bão này chỉ mới bắt đầu, và danh tính giả tạm của anh sẽ là mồi lửa thiêu rụi tất cả những gì đẹp đẽ nhất mà họ đã dày công xây dựng. Những vết rạn đầu tiên đã xuất hiện, và bản nhạc thanh xuân của họ bắt đầu chuyển sang những cung bậc trầm buồn, báo hiệu cho một chương đời đầy giông bão phía trước của những người trẻ tuổi đang lạc lối trong tình yêu đầu đời.
Chương 6 khép lại bằng hình ảnh Thẩm An quyết định sẽ đến gặp Chu Triết vào sáng hôm sau để làm rõ mọi chuyện, bất kể kết quả có tàn khốc đến đâu. Cô không thể tiếp tục sống trong sự ngờ vực và dối trá, nhất là khi nó đang tàn phá tình bạn thiêng liêng giữa cô và Lâm Vy – người vốn dĩ mỏng manh như một cánh hoa trước gió. Sự quyết liệt của An là dấu hiệu cho một sự trưởng thành đau đớn, nơi cô buộc phải đối mặt với thực tế thay vì mơ mộng trong thế giới của những bản nhạc không tên. Trong khi đó, Chu Triết cũng đã chuẩn bị sẵn cho mình một lối thoát, một sự ra đi thầm lặng nếu sự thật bị phơi bày, vì anh tin rằng sự biến mất của mình sẽ là cách tốt nhất để chữa lành những tổn thương mà anh đã vô tình gây ra. Thế nhưng, định mệnh vốn dĩ luôn có những lối rẽ bất ngờ, và cuộc gặp gỡ vào sáng hôm sau sẽ không diễn ra như cách mà cả hai mong đợi, mở đầu cho một chuỗi những sự kiện kịch tính sẽ kéo dài suốt 34 chương tiếp theo của bộ tiểu thuyết này. Mọi thứ đang rung lên một hồi chuông cảnh báo, và thị trấn Hải Bình sẽ không còn yên bình như trước sau cái đêm mưa gió đầy trăn trở này.