Trong suốt khoảng thời gian Thẩm An phải chịu đựng hình phạt quỳ dưới hành lang, Chu Triết thực chất đã đứng ở cuối dãy nhà văn phòng, ẩn mình sau những trụ cột đá lớn để quan sát mọi chuyện xảy ra. Ban đầu, khi thấy Thẩm An bị bắt, anh cảm thấy một sự buồn cười nhẹ nhàng vì tính cách "ra oai" nửa mùa của cô gái nhỏ này, anh không ngờ cô lại thực sự dám mang chiếc đĩa đó đến trường một cách lộ liễu như vậy. Tuy nhiên, nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngấm khi anh nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt và đôi bàn tay run rẩy của An khi phải giơ cao thẻ đĩa trước hàng trăm con mắt soi mói của bạn bè. Chu Triết cảm thấy một luồng điện xót xa chạy dọc sống lưng, anh nhận ra trò đùa vô ý của mình đã vô tình đẩy cô gái tội nghiệp này vào một tình huống nhục nhã vượt xa tầm kiểm soát của cả hai. Anh nhìn thấy những giọt nước mắt của cô rơi xuống, nhìn thấy sự cô độc của cô giữa đám đông vô tình, và cảm thấy một nỗi ân hận mãnh liệt bắt đầu nảy mầm trong trái tim vốn dĩ luôn điềm tĩnh và thờ ơ với mọi sự của mình. Chu Triết muốn bước ra, muốn nhận hết mọi lỗi lầm về mình, nhưng vị trí là một du học sinh mới trở về và thân phận mượn tạm của "Trần Hạo" đã ngăn cản đôi chân anh bước tới.
Anh đứng đó suốt nhiều giờ liền, nhìn theo từng nhịp run rẩy của bả vai Thẩm An, cảm nhận được cái lạnh của mùa đông đang hành hạ thân thể mảnh mai của cô giống như đang hành hạ chính tâm hồn anh. Chu Triết chưa từng thấy ai vừa ngốc nghếch vừa trung thành với lời hứa đến mức này, cô hoàn toàn có thể khai ra người đã nhờ vả để giảm bớt hình phạt, nhưng cho đến phút cuối cùng, Thẩm An vẫn im lặng chịu đựng tất cả một mình. Sự im lặng ấy của cô giống như một bản án lương tâm dành cho anh, khiến Chu Triết nhận ra rằng cô gái này mang một trái tim thuần khiết và chân thành đến mức đáng sợ, thứ mà anh chưa từng bắt gặp trong những năm tháng sống giữa sự hào nhoáng nhưng lạnh lẽo của trời Tây. Anh thầm trách mình đã quá trẻ con khi lấy sự tò mò của tuổi dậy thì ra làm trò đùa, để rồi giờ đây phải đứng nhìn người con gái mình bắt đầu có cảm tình bị chà đạp nhân phẩm ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Chu Triết nắm chặt đôi bàn tay trong túi áo khoác, anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ đang hình thành, một loại tình cảm bắt đầu từ sự tò mò nhưng giờ đây đã chuyển sang sự trân trọng và xót xa khôn nguôi.
Khi thấy thầy chủ nhiệm quay vào văn phòng và hành lang bắt đầu vắng bóng người, Chu Triết nhanh chóng chạy ra cửa hàng bách hóa nhỏ đối diện cổng trường để mua một chai nước ấm và vài miếng dán giữ nhiệt. Anh quay trở lại trường bằng lối cửa sau, len lỏi qua những dãy lớp học vắng lặng để tiếp cận vị trí mà Thẩm An đang quỳ, nhưng anh vẫn giữ một khoảng cách nhất định để cô không nhận ra mình. Chu Triết chờ cho đến khi Thẩm An cúi đầu thấp nhất vì mệt mỏi, anh nhẹ nhàng bước tới và đặt chai nước ấm cùng những gói giữ nhiệt ngay cạnh chân cô, rồi nhanh chóng lùi vào bóng tối của cầu thang. Anh không dám đối mặt với cô lúc này, vì anh biết mình không đủ can đảm để nhìn vào đôi mắt chứa chan uất hận và đau đớn ấy, cũng như không biết phải giải thích thế nào về thân phận thật sự của mình. Anh chỉ đứng đó, nấp sau góc tường, chờ đợi xem cô có nhận lấy sự quan tâm thầm lặng này hay không, trái tim anh đập mạnh trong lồng ngực với một cảm giác lo lắng chưa từng có.
Thẩm An, trong cơn mê man vì kiệt sức, bỗng cảm nhận được một hơi ấm tỏa ra từ bên cạnh, cô khẽ mở mắt và nhìn thấy chai nước ấm vẫn còn bốc hơi nhẹ trong cái lạnh của chiều đông. Cô ngơ ngác nhìn xung quanh nhưng hành lang lúc này đã vắng lặng không một bóng người, chỉ có tiếng gió xào xạc trên những ngọn cây bàng già cỗi. Một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa từ lồng ngực ra khắp cơ thể, An nhận lấy chai nước, hơi nóng từ vỏ chai truyền qua lòng bàn tay tê dại khiến cô cảm thấy như được hồi sinh giữa cơn tuyệt vọng. Cô không biết ai là người đã đặt chai nước ở đây, nhưng trong thâm tâm, cô chợt nghĩ đến chàng trai khăn đỏ, nghĩ đến "Trần Hạo" bí ẩn mà cô đã gặp ở tiệm giặt ủi công cộng. Sự quan tâm thầm lặng này giống như một liều thuốc giảm đau kỳ diệu, giúp cô có thêm sức mạnh để chịu đựng nốt những giờ phút cuối cùng của hình phạt khắc nghiệt, và cũng khiến nỗi giận hờn trong lòng cô bỗng chốc vơi đi phân nửa. Cô áp chai nước vào má, cảm nhận sự chăm sóc vô hình ấy và thầm mỉm cười qua làn nước mắt, tự nhủ rằng ít nhất trên thế giới này vẫn có người thấu hiểu cho nỗi khổ của mình.
Chu Triết nhìn thấy cảnh tượng đó từ xa, anh thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô đã nhận lấy chai nước, nhưng nỗi lòng vẫn không thể thanh thản vì sự hèn nhát của bản thân khi không dám công khai đứng ra bảo vệ cô. Anh đứng nhìn Thẩm An cho đến khi cô được cho phép đứng dậy và rời khỏi trường, bóng dáng nhỏ bé và loạng choạng của cô dưới ánh hoàng hôn tím sẫm in hằn vào tâm trí anh như một bức tranh đầy ám ảnh. Chu Triết tự hứa với lòng mình rằng kể từ ngày hôm nay, anh sẽ dùng tất cả những gì mình có để bù đắp cho cô, để bảo vệ nụ cười của cô gái tiệm đĩa khỏi những sóng gió mà anh đã vô tình khơi mào. Anh bước ra khỏi bóng tối, nhìn theo bóng lưng An khuất dần sau ngã rẽ vào thị trấn, cảm thấy mùa đông năm 1997 này bỗng trở nên dài lê thê và chứa đựng nhiều cung bậc cảm xúc hơn bất cứ mùa đông nào anh từng trải qua. Tình cảm của anh dành cho cô không còn là sự hứng thú nhất thời nữa, mà nó đã bắt đầu bén rễ sâu sắc từ chính sự kiện đầy nhục nhã này, mở đầu cho một chuỗi những sự kiện sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời của cả hai người trong tương lai