Sau ngày bị phạt tại hành lang trường, Thẩm An xin phép cha cho nghỉ học vài ngày với lý do bị cảm lạnh, nhưng thực chất cô cần thời gian để những vết bầm tím trên đầu gối mờ đi và để tâm hồn mình được yên tĩnh trở lại. Trong những ngày giam mình trong căn gác mái phía trên tiệm đĩa Ký Ức, tâm trí cô không lúc nào thôi nghĩ về chàng trai khăn đỏ và hành động bí ẩn đặt chai nước ấm vào buổi chiều hôm ấy. Sự tò mò và khao khát được biết sự thật về "Trần Hạo" thôi thúc cô bắt đầu một cuộc tìm kiếm âm thầm nhưng quyết liệt hơn bao giờ hết thông qua những manh mối mà cô đang có trong tay. Thẩm An bắt đầu lục lọi lại cuốn sổ lưu bút của các lớp khóa trước được gửi lại tiệm đĩa để ký gửi đĩa nhạc, đồng thời tìm kiếm trong mớ hóa đơn cũ kỹ của tiệm giặt ủi công cộng nơi cô đã va phải anh lần đầu tiên. Cô lật từng trang giấy đã ngả vàng, soi xét từng nét chữ và từng địa chỉ liên lạc với một sự kiên trì đáng kinh ngạc, giống như một thám tử đang cố gắng chắp vá lại những mảnh vụn của định mệnh.
May mắn cuối cùng cũng mỉm cười với Thẩm An khi cô tìm thấy một tờ hóa đơn tiệm giặt ủi bị bỏ quên trong kẽ tủ, trên đó ghi tên khách hàng là "Trần Hạo" kèm theo một số điện thoại nhà riêng và địa chỉ ở khu biệt thự trên đồi – nơi vốn dĩ chỉ dành cho những gia đình giàu có hoặc Việt kiều mới trở về. Trái tim cô đập loạn nhịp khi nhìn thấy những con số ấy, cô không chắc đây có phải là số điện thoại của chàng trai khăn đỏ hay không nhưng linh tính mách bảo cô rằng mình đang đi đúng hướng. An cầm tờ hóa đơn chạy lên phòng, đóng chặt cửa và nhìn chằm chằm vào máy điện thoại bàn màu xanh ngọc với một sự phân vân dữ dội giữa việc nên gọi hay nên giữ lại bí mật này cho riêng mình. Cô sợ rằng nếu gọi đi, ảo mộng đẹp đẽ về chàng trai trong mộng sẽ tan vỡ, nhưng nếu không gọi, cô sẽ mãi mãi bị kẹt lại trong sự dằn vặt của những câu hỏi không có lời giải đáp về sự kiện ở hành lang trường. Sau nhiều giờ đấu tranh tư tưởng, Thẩm An hít một hơi thật sâu, nhấc ống nghe lên và bắt đầu quay số bằng đôi tay vẫn còn hơi run rẩy vì xúc động và sợ hãi.
Ở đầu dây bên kia, sau vài hồi chuông ngân dài trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự trên đồi, giọng nói trầm ấm và hơi khàn của Chu Triết vang lên khiến Thẩm An suýt chút nữa đã đánh rơi ống nghe vì kinh ngạc. Giọng nói ấy giống hệt như giọng của chàng trai đã nhờ cô lấy đĩa CD, một thanh âm điềm tĩnh nhưng chứa đựng một nỗi u sầu man mác đặc trưng của những người sống cô độc. Thẩm An ngập ngừng một lát rồi mới dám cất tiếng hỏi xem đó có phải là Trần Hạo hay không, và Chu Triết – người đang cầm máy – bỗng chốc im lặng trong giây lát khi nhận ra giọng nói trong trẻo nhưng đầy rụt rè của cô gái tiệm đĩa. Anh không phủ nhận mình là Trần Hạo, vì anh biết danh tính giả này đang là sợi dây duy nhất kết nối họ lúc này, và anh cũng tò mò muốn biết tại sao cô lại có được số điện thoại của mình nhanh đến thế. Cuộc gọi đầu tiên diễn ra trong sự ngượng ngùng với những câu hỏi thăm xã giao về sức khỏe và tình hình học tập, nhưng ẩn chứa sau đó là một sự nhẹ nhõm vô bờ bến khi cả hai nhận ra đối phương vẫn đang hiện hữu trong cuộc sống của mình.
Những cuộc gọi sau đó bắt đầu diễn ra thường xuyên hơn vào mỗi buổi đêm khi thị trấn Hải Bình đã chìm sâu vào giấc ngủ và chỉ còn tiếng sóng biển rì rào vỗ vào mạn thuyền ngoài bến cảng. Thẩm An ngồi cuộn tròn trong chăn, tay giữ chặt ống nghe như đang giữ lấy một báu vật, kể cho anh nghe về những bản nhạc cổ điển mới về tiệm, về ước mơ được rời khỏi thị trấn nhỏ để đến những thành phố lớn của mình. Chu Triết ở đầu dây bên kia thường im lặng lắng nghe nhiều hơn, thỉnh thoảng anh lại kể cho cô nghe về tuyết mùa đông ở Pháp, về những bức tranh của những danh họa thế giới và về nỗi cô đơn của một người luôn cảm thấy mình là kẻ lạ mặt trên chính quê hương. Sự đồng điệu giữa hai linh hồn bắt đầu nảy nở qua những làn sóng điện thoại mỏng manh, nơi họ có thể trút bỏ những lớp mặt nạ hằng ngày để sống thật với những suy nghĩ sâu kín nhất của bản thân. Thẩm An không còn giận anh về chuyện chiếc đĩa CD nữa, vì cô cảm nhận được sự hối lỗi thầm lặng qua cách anh quan tâm đến vết thương trên đầu gối của cô mỗi đêm, và cô tin rằng chai nước ấm hôm ấy chính là thông điệp yêu thương mà anh gửi gắm.
Kết thúc chương 8, Thẩm An chìm vào giấc ngủ với một nụ cười mỉm trên môi và chiếc ống nghe vẫn còn đặt bên cạnh gối, cô cảm thấy mùa đông năm 1997 không còn lạnh lẽo như trước nữa vì giờ đây đã có một giọng nói sưởi ấm tâm hồn mình. Cô không hề biết rằng, ở phía bên kia thị trấn, Chu Triết đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống ánh đèn leo lét của tiệm đĩa Ký Ức với một ánh mắt đầy ưu tư, anh biết rằng sự dối trá về cái tên Trần Hạo sớm muộn gì cũng sẽ mang lại sóng gió. Nhưng trong khoảnh khắc này, anh chấp nhận đánh đổi sự thanh thản để được nghe giọng nói của cô mỗi đêm, được làm "Trần Hạo" trong mộng của cô để xoa dịu nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Mùa đông của sự nhầm lẫn sắp kết thúc để nhường chỗ cho mùa xuân của những lời hẹn ước, nhưng những mầm mống của bi kịch đã được gieo xuống từ chính những cuộc gọi đêm đông ngọt ngào này. Thế kỷ 20 đang dần khép lại những năm tháng cuối cùng, đưa họ vào một vòng xoáy của tình yêu, tình bạn và những lựa chọn khắc nghiệt sẽ thay đổi hoàn toàn định mệnh của cả hai người trong tương lai xa xôi.