Tháng giêng năm 1998 gõ cửa thị trấn Hải Bình bằng những cơn mưa phùn lất phất và mùi hương nồng nàn của những cánh đồng hoa cải bắt đầu nhuộm vàng cả một vùng duyên hải. Sau kỳ nghỉ Tết ngắn ngủi, Thẩm An trở lại trường học với một tâm thế hoàn toàn khác, không còn vẻ ủ rũ của một nữ sinh vừa chịu án phạt, mà thay vào đó là sự hồi hộp của một trái tim đang yêu qua những sợi dây điện thoại đêm đông. Cô luôn mang theo bên mình chiếc khăn len đỏ mà Chu Triết đã vô tình để quên trong một lần họ gặp nhau trước đó, coi nó như một vật báu minh chứng cho sự tồn tại của chàng trai ấy giữa cuộc đời mình. Mỗi buổi sáng bước chân vào cổng trường, đôi mắt An lại vô thức tìm kiếm hình bóng cao ráo, thanh mảnh của người mà cô vẫn hằng tin là "Trần Hạo", người đã trở thành nguồn sống và niềm hy vọng lớn nhất của cô trong năm học cuối cấp đầy căng thẳng. Sự biến mất bí ẩn của anh sau những cuộc gọi khiến lòng cô như lửa đốt, bởi dù họ đã trò chuyện rất nhiều, nhưng Chu Triết vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định và chưa từng chính thức xuất hiện lại trước mặt cô tại trường học kể từ sự cố chiếc đĩa CD.
Trong một buổi chiều muộn khi nắng xuân vừa kịp hửng lên trên những tán cây bàng rụng lá, Thẩm An đang thơ thẩn đi dạo dọc bờ đê gần tiệm giặt ủi công cộng thì bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng tựa lưng vào lan can sắt nhìn ra biển. Vẫn là chiếc áo đồng phục xanh trắng ấy, nhưng lần này anh không còn quàng chiếc khăn đỏ nữa, để lộ ra khuôn mặt thanh tú với những đường nét sắc sảo nhưng đượm buồn dưới ánh hoàng hôn tím sẫm. Trái tim Thẩm An như nhảy khỏi lồng ngực khi cô nhận ra đó chính là chàng trai mà cô hằng mong đợi, người đã âm thầm đặt chai nước ấm bên cạnh cô vào cái buổi chiều định mệnh ở hành lang trường. Cô đứng khựng lại từ xa, hơi thở trở nên dồn dập, cảm giác như thời gian xung quanh đang ngừng trôi để nhường chỗ cho cuộc hội ngộ đầy định mệnh này. Anh quay đầu lại, ánh mắt hai người giao nhau giữa không gian lộng gió của bến cảng, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh như một lời chào mừng cô trở lại với thế giới của chính mình sau những ngày dài giấu mình trong bóng tối.
Chu Triết bước lại gần Thẩm An, hơi ấm từ hơi thở của anh giữa làn gió biển lạnh lẽo khiến cô cảm thấy một sự thân thuộc đến kỳ lạ, như thể họ đã quen biết nhau từ kiếp trước. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay ra lấy chiếc khăn đỏ từ trên tay An rồi quàng lại lên cổ cô một cách tự nhiên, hành động ấy vừa dịu dàng vừa mang tính khẳng định về một sự gắn kết không thể chối từ. Thẩm An cảm thấy mặt mình nóng bừng, nỗi uất hận và những câu hỏi chất chứa bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự rung động mãnh liệt của một mối tình đầu vừa mới chớm nở. Anh khẽ hỏi cô về vết thương trên đầu gối giờ đã lành lặn chưa, giọng nói ấy trầm ấm và chân thành y hệt như những cuộc gọi lúc nửa đêm, khiến An nhận ra rằng dù anh có là ai, có mang cái tên gì, thì sự quan tâm anh dành cho cô là hoàn toàn có thật. Họ đứng bên nhau giữa tiếng sóng vỗ rì rào, dưới bầu trời xuân đầy sao của Hải Bình, bắt đầu những bước chân đầu tiên của một cuộc hành trình đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần gian nan phía trước.
Suốt buổi chiều hôm đó, Chu Triết và Thẩm An đã đi dạo dọc theo những triền đê, nơi những bông hoa cải vàng rung rinh trước gió như đang chúc phúc cho đôi bạn trẻ vừa tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông. Anh kể cho cô nghe về cuộc sống ở Pháp, về lý do anh luôn im lặng và thích những bản nhạc cổ điển vì chúng giúp anh tìm thấy sự thanh thản giữa những cơn đau tim âm ỉ hằng đêm. An lắng nghe với tất cả sự trân trọng, cô nhận ra đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và bí ẩn ấy là một tâm hồn mỏng manh, dễ vỡ và đầy khao khát được yêu thương giống như chính cô vậy. Sự nhầm lẫn về cái tên "Trần Hạo" lúc này dường như đã lùi vào dĩ vãng, vì đối với Thẩm An, cảm xúc chân thật mà anh mang lại quan trọng hơn bất cứ danh tính nào được ghi trên thẻ đồng phục. Cô cảm thấy mình là người may mắn nhất thế gian khi được chàng trai hoàn hảo này chú ý, và cô tự hứa sẽ bảo vệ tình cảm này bằng mọi giá, bất kể những khó khăn mà tuổi trẻ và sự khắc nghiệt của thực tại có thể mang lại.
Chương 9 khép lại bằng hình ảnh hai cái bóng dài đổ trên mặt đường nhựa dưới ánh đèn đường vàng vọt, Thẩm An khẽ nắm lấy vạt áo của Chu Triết khi họ chia tay nhau ở ngã rẽ vào tiệm đĩa Ký Ức. Một mùa xuân mới đã thực sự bắt đầu, mang theo hơi thở của sự hồi sinh và những hy vọng ngọt ngào về một tương lai nơi họ có thể công khai đi bên nhau mà không cần giấu giếm. Thẩm An trở về phòng mình, cô mở cuốn sổ lưu bút ra và viết lên trang giấy trắng dòng chữ: "Mùa xuân năm 1998, tôi đã tìm thấy chàng trai của đời mình dưới cánh đồng hoa cải". Cô không hề biết rằng, ở một nơi cách đó không xa, Lâm Vy cũng đang mỉm cười khi nhìn vào tấm ảnh của một chàng trai mặc áo đồng phục mang tên Trần Hạo, mở đầu cho một chuỗi những sự kiện đầy trắc trở về tình bạn và tình yêu sẽ bùng nổ trong những chương tiếp theo của bộ tiểu thuyết. Mọi thứ đang diễn ra một cách êm đềm như mặt biển lặng sóng trước cơn bão, và Thẩm An vẫn đang đắm chìm trong men say của hạnh phúc mà không hề hay biết về sự thật kinh khủng đang chờ đợi mình ở phía trước.