MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChào Em, Thanh Xuân Của AnhChương 1

Chào Em, Thanh Xuân Của Anh

Chương 1

866 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng mùa hè tại Bắc Kinh không quá gắt, nó len lỏi qua những tán cây ngô đồng cổ thụ trong khuôn viên học viện nghệ thuật, dát một lớp vàng mỏng lên tà váy lụa trắng của Tô Diệp. Hôm nay là ngày lễ tốt nghiệp, dấu mốc chấm dứt quãng đời sinh viên vô lo vô nghĩ của đại tiểu thư nhà họ Tô. Giữa đám đông ồn ào, cô đứng đó, thanh thuần và thoát tục như một nhành lan trắng, khiến bao ánh mắt của các nam sinh khóa dưới lẫn bạn học cùng lứa không khỏi lưu luyến. Thế nhưng, trái với sự săn đón của đám đông, đôi mắt trong veo của Tô Diệp lại không ngừng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc giữa hàng ghế khách mời danh dự.

Gia đình nhà họ Tô và nhà họ Lục vốn là thâm giao mấy đời, hai dinh thự nguy nga nằm kề cạnh nhau trong khu biệt thự đắt đỏ nhất thành phố. Từ khi Tô Diệp còn là một cô bé lẫm chẫm biết đi, phía sau cô luôn có một bóng hình cao lớn, trầm mặc che chở. Đó là Lục Cận Ngôn. Anh lớn hơn cô năm tuổi, là người thừa kế duy nhất của đế chế tài chính Lục Thị, một người đàn ông mà chỉ cần nhắc đến tên, giới kinh doanh đã phải kiêng nể vài phần vì sự quyết đoán và phong thái lịch lãm đến nghẹt thở.

Tiếng vỗ tay vang dội khi hiệu trưởng gọi tên Tô Diệp lên sân khấu nhận bằng danh dự. Cô bước đi trong sự ngưỡng mộ, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, nhưng tim lại hẫng một nhịp khi hàng ghế dành cho đại diện Lục gia vẫn còn trống. Một chút hụt hẫng len lỏi vào lòng ngực, Tô Diệp tự nhủ có lẽ anh lại bận rộn với những bản hợp đồng nghìn tỷ ở nước ngoài chưa kịp về. Cho đến khi cô bước xuống bục vinh quang, một mùi hương bạc hà thanh mát hòa quyện cùng mùi gỗ đàn hương quen thuộc bất chợt bao vây lấy cô từ phía sau.

Một bó hoa linh lan trắng muốt, loài hoa cô yêu thích nhất, được đưa tới trước mặt. Tô Diệp ngước nhìn, đập vào mắt là đôi bàn tay thon dài với những khớp xương rõ rệt, chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp ló dưới cổ tay áo sơ mi phẳng phiu. Lục Cận Ngôn đứng đó, bộ Suit ba mảnh được cắt may thủ công ôm trọn vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng vững chãi che khuất cả một mảng nắng phía sau cô. Anh không đeo kính gọng vàng như mọi khi, đôi mắt thâm trầm sâu hoắm nhìn cô, trong đó dường như ẩn chứa một loại cảm xúc cuồn cuộn mà cô chưa thể đọc hiểu.

Lục Cận Ngôn khẽ mỉm cười, một nụ cười cực kỳ chừng mực và lịch thiệp đúng chất của một quý ông. Anh cúi người, khoảng cách gần đến mức Tô Diệp có thể thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi đồng tử đen sẫm của anh. Giọng nói của anh trầm thấp, có chút khàn đặc nam tính đặc trưng vang lên bên tai cô rằng chúc mừng tiểu công chúa của anh đã trưởng thành. Câu nói ấy khiến vành tai Tô Diệp đỏ ửng. Anh luôn gọi cô là em gái, luôn đối xử với cô bằng sự lễ độ và cưng chiều nhất mực, nhưng không hiểu sao hôm nay, dưới cái nhìn trực diện của anh, cô lại cảm thấy có chút áp lực vô hình.

Anh đưa tay chỉnh lại dải ruy băng trên mũ cử nhân cho cô, động tác dịu dàng nhưng vô cùng tự nhiên. Những ngón tay hơi lạnh của anh vô tình chạm vào gáy cô, khiến Tô Diệp khẽ run lên một cái. Sự đụng chạm ấy chỉ thoáng qua nhưng lại để lại một cảm giác tê dại khó tả. Lục Cận Ngôn dường như nhận ra sự bối rối của cô, anh thu tay lại, ý cười trong mắt càng sâu hơn. Anh bảo rằng xe đã đợi sẵn ở cổng, cả hai gia đình đang chờ cô ở nhà để bắt đầu bữa tiệc mừng.

Tô Diệp lí nhí bước theo sau lưng anh, nhìn bóng lưng rộng lớn ấy, cô không hề hay biết rằng, lễ tốt nghiệp này không chỉ là sự kết thúc của thời sinh viên, mà còn là khởi đầu cho một kế hoạch chiếm hữu mà Lục Cận Ngôn đã kiên nhẫn dàn dựng suốt nhiều năm qua. Khi anh mở cửa chiếc Rolls-Royce cho cô, bàn tay anh đặt hờ trên mui xe để cô không bị va đầu, ánh mắt anh lướt qua làn môi căng mọng của cô với một vẻ thèm khát được giấu kín sau lớp vỏ bọc quý ông hoàn hảo. Con sói thâm tình này cuối cùng cũng đã chờ được đến ngày con thỏ nhỏ đủ lớn để bắt đầu cuộc đi săn ngọt ngào nhất của đời mình.