MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChào Em, Thanh Xuân Của AnhChương 2

Chào Em, Thanh Xuân Của Anh

Chương 2

929 từ · ~5 phút đọc

Chiếc Rolls-Royce chuyển bánh êm ái trên đại lộ rộng thênh thang dẫn về khu biệt thự biệt lập của hai gia đình. Không gian bên trong xe tĩnh lặng đến mức Tô Diệp có thể nghe thấy nhịp tim mình đang đập nhanh hơn thường lệ. Lục Cận Ngôn ngồi ngay cạnh cô, anh lướt ngón tay trên mặt máy tính bảng xử lý nốt vài số liệu cuối ngày, tư thế ngồi thẳng tắp và phong thái tập trung cao độ tỏa ra sức hút của một người đàn ông trưởng thành đầy quyền lực. Tô Diệp thỉnh thoảng liếc nhìn góc nghiêng hoàn hảo của anh, từ sống mũi cao thẳng đến đường xương quai hàm sắc sảo, bất giác cô nhớ lại cảm giác tê dại ở gáy lúc nãy mà đỏ mặt quay đi nhìn ra cửa sổ.

Xe dừng lại trước cổng chính của Tô gia, nơi đang rộn ràng ánh đèn và hoa tươi chuẩn bị cho bữa tiệc tối. Tuy nhiên, thay vì cùng cô bước vào nhà, Lục Cận Ngôn lại khẽ nắm lấy cổ tay cô, ngăn cô mở cửa xe. Bàn tay anh to lớn, bao trọn lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp da mỏng manh khiến Tô Diệp khựng lại. Anh nhìn đồng hồ, rồi nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, bảo rằng hãy sang nhà anh trước một chút vì anh có thứ này muốn đưa cho cô.

Tô Diệp không mảy may nghi ngờ, cô gật đầu rồi theo anh bước qua cánh cổng phụ thông nhau giữa hai khu vườn. Nhà họ Lục vẫn mang vẻ tĩnh mịch, sang trọng với kiến trúc cổ điển châu Âu. Anh dẫn cô lên phòng làm việc ở tầng hai, nơi vốn dĩ là khu vực riêng tư mà ngay cả người làm trong nhà cũng hiếm khi được vào nếu không có sự cho phép của anh. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, mùi gỗ tuyết tùng và hương trà thoang thoảng bao trùm lấy không gian.

Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen, một chiếc hộp nhung màu xanh thẫm nằm tĩnh lặng dưới ánh đèn vàng. Lục Cận Ngôn ra hiệu cho cô tiến lại gần. Tô Diệp tò mò mở nắp hộp, hơi thở cô bỗng chốc đình trệ trước vẻ đẹp lộng lẫy của vật bên trong. Đó là một sợi dây chuyền với viên kim cương xanh hiếm có được cắt gọt tinh xảo theo hình giọt nước, xung quanh đính những viên kim cương trắng li ti lấp lánh như những vì sao hội tụ. Cô vốn là tiểu thư ngành đá quý, chỉ cần nhìn qua đã biết giá trị của món đồ này không chỉ nằm ở con số tiền tỷ, mà còn ở sự kỳ công để tìm kiếm được một viên đá có độ tinh khiết tuyệt đối đến vậy.

Tô Diệp thốt lên rằng món quà này quá quý giá và cô không thể nhận. Nhưng Lục Cận Ngôn đã không để cô từ chối, anh cầm lấy sợi dây chuyền, bước vòng ra sau lưng cô. Anh yêu cầu cô vén tóc sang một bên, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello vang lên sát bên tai, khiến toàn thân Tô Diệp cứng đờ. Cô run rẩy đưa tay vén mớ tóc dài ra phía trước, để lộ chiếc cổ trắng ngần và bờ vai thon thả.

Hơi thở ấm nóng của anh phả vào làn da nhạy cảm sau gáy cô khi anh cúi xuống cài khóa dây chuyền. Động tác của anh rất chậm, dường như cố ý kéo dài thời gian tiếp xúc. Đầu ngón tay anh thỉnh thoảng lướt nhẹ qua da thịt cô, một sự đụng chạm mập mờ đầy ám muội nhưng lại được thực hiện với vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh. Sau khi cài xong, anh không lùi lại ngay mà đặt hai tay lên vai cô, nhìn bóng hình cô trong gương. Anh thì thầm rằng viên kim cương này chỉ đẹp nhất khi thuộc về cô.

Qua tấm gương lớn, Tô Diệp thấy ánh mắt anh không còn là sự dịu dàng của một người anh trai thường thấy, mà là sự chiếm giữ nồng đậm, nóng bỏng như muốn thiêu đốt cô. Anh cúi đầu, môi anh gần như chạm vào vành tai cô, hơi thở nồng nàn vị rượu vang khiến cô choáng váng. Lục Cận Ngôn khẽ vuốt ve sợi dây chuyền trên cổ cô, rồi từ từ trượt ngón tay xuống vùng xương quai xanh tinh tế. Anh bảo cô rằng kể từ hôm nay, cô đã chính thức bước vào thế giới của người lớn, và anh sẽ là người dạy cô mọi thứ trong thế giới đó.

Tô Diệp cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, trái tim cô đập loạn nhịp trước sự thay đổi đột ngột này của anh. Cô định quay lại hỏi anh ý nghĩa của câu nói đó, nhưng Lục Cận Ngôn đã nhanh chóng thu lại vẻ mặt thâm trầm, thay vào đó là nụ cười lịch thiệp thường ngày. Anh mời cô xuống nhà dự tiệc, như thể sự mập mờ vừa rồi chỉ là một ảo giác của cô. Tuy nhiên, cảm giác nóng hổi nơi cổ và vùng xương quai xanh vẫn còn đó, nhắc nhở cô rằng "anh trai hàng xóm" của cô đang che giấu một bí mật nào đó sau vẻ ngoài hào hoa này.