MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChào Em, Thanh Xuân Của AnhChương 10

Chào Em, Thanh Xuân Của Anh

Chương 10

755 từ · ~4 phút đọc

Vài ngày sau buổi sáng tại căn penthouse, Tô Diệp trở về với nhịp sống thường nhật, nhưng cảm giác về ánh mắt rực cháy của Lục Cận Ngôn vẫn như một dấu ấn nóng bỏng không thể xóa nhòa. Cô cố gắng vùi đầu vào công việc để trốn tránh những suy nghĩ mông lung, cho đến khi một buổi tiệc trà chiều tại dinh thự Tô gia đã phá vỡ hoàn toàn sự bình yên giả tạo đó. Trong sảnh chính rộng lớn, mẹ cô và phu nhân Lục gia đang ngồi bên bàn trà sứ xương cổ điển, nụ cười của hai người phụ nữ quyền lực mang theo một sự hài lòng không hề giấu giếm.

Tô Diệp vô tình nghe thấy những từ ngữ vốn chỉ xuất hiện trong những bộ phim hào môn cổ xưa: "đính ước", "môn đăng hộ đối" và "thời điểm chín muồi". Hóa ra, những lời đồn đại râm ran trong giới thượng lưu bấy lâu nay về một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai nhà họ Lục và họ Tô không phải là vô căn cứ. Tệ hơn nữa, đó không đơn thuần là một cuộc liên hôn vì lợi ích kinh tế, mà là một thỏa thuận đã được ký kết ngầm từ khi cô còn chưa trưởng thành. Sự bảo bọc của Lục Cận Ngôn suốt mười mấy năm qua, từ việc đưa đón cô đi học đến việc loại bỏ các vệ tinh xung quanh, tất cả đều nằm trong lộ trình của một bản kế hoạch hoàn hảo.

Cảm giác bị sắp đặt khiến Tô Diệp thấy ngột ngạt, cô bước nhanh ra phía vườn hoa để hít thở thì bất ngờ bắt gặp bóng dáng cao lớn của Lục Cận Ngôn. Anh đang tựa lưng vào chiếc xe Bentley, tay cầm một điếu thuốc lá nhưng không châm lửa, dường như anh đã đứng đó từ lâu để đợi cô. Thấy cô tiến tới với đôi mắt hoe đỏ và vẻ mặt đầy chất vấn, anh không hề ngạc nhiên, chỉ thong thả cất điếu thuốc rồi tiến lại gần. Sự lịch lãm thường ngày của anh lúc này mang theo một chút khí thế áp bức, khiến không gian xung quanh cô thu hẹp lại.

Tô Diệp run giọng hỏi anh rằng có phải tất cả mọi chuyện, kể cả sợi dây chuyền kim cương xanh hay sự chăm sóc lúc cô sốt, đều chỉ là để hoàn thành nghĩa vụ của một vị "vị hôn phu" được định sẵn hay không. Lục Cận Ngôn khựng lại một nhịp, đôi mắt thâm trầm của anh tối sầm lại, sâu thẳm như mặt hồ không đáy. Anh không phủ nhận, cũng không vội vàng giải thích. Thay vào đó, anh bước tới, thu hẹp khoảng cách đến mức mũi anh gần như chạm vào mũi cô, khiến cô phải lùi lại cho đến khi lưng chạm sát vào thân cây ngô đồng cổ thụ.

Anh chống một tay lên thân cây, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Giọng nói của anh lúc này không còn sự ôn nhu giả tạo, mà mang theo một sự thật lạnh lùng và tàn nhẫn rằng đúng là có hôn ước, nhưng bản hợp đồng đó chỉ là cái cớ để anh công khai sở hữu cô một cách hợp pháp. Anh bảo cô rằng nếu không có sự đồng thuận của anh, không một gia đình nào dám đặt bút ký vào tờ giấy đó. Mọi sự sắp đặt đều xuất phát từ ý muốn của riêng anh, và anh đã kiên nhẫn chờ đợi ngày này quá lâu rồi.

Sự thật ấy khiến Tô Diệp bàng hoàng. Hóa ra anh không phải là người thực thi hôn ước, mà anh chính là người tạo ra nó. Anh đã dùng danh nghĩa "anh trai hàng xóm" để che đậy bản chất của một kẻ săn mồi đang từng bước giăng lưới quanh cô. Lục Cận Ngôn cúi thấp đầu, đôi môi anh mơn trớn trên vành tai cô, thì thầm một câu nói khiến cô hoàn toàn chết lặng rằng dù cô có muốn hay không, thì ngay từ giây phút cô sinh ra, cô đã được định sẵn là người phụ nữ của Lục Cận Ngôn này. Ánh nắng chiều tà đổ dài bóng của hai người trên thảm cỏ, một bóng hình to lớn hoàn toàn bao trùm lấy bóng hình nhỏ bé, giống như định mệnh không thể trốn thoát của cô.