MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChào Em, Thanh Xuân Của AnhChương 9

Chào Em, Thanh Xuân Của Anh

Chương 9

717 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng sớm mai của ngày hôm sau len lỏi qua khe rèm, phản chiếu lên những món đồ nội thất bằng pha lê và kim loại sang trọng trong phòng ngủ. Tô Diệp tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, cơn sốt đã lui hẳn nhưng đầu óc vẫn còn chút lâng lâng. Cảm giác đầu tiên cô nhận thấy không phải là sự trống trải, mà là một vòng tay rắn chắc đang siết chặt lấy eo mình từ phía sau. Lưng cô dán chặt vào lồng ngực ấm nóng của Lục Cận Ngôn, nhịp tim của anh đều đặn đập ngay sau gáy cô, tạo nên một bầu không khí thân mật đến mức ngột ngạt.

Cô khẽ cựa quậy định xoay người lại, nhưng hành động đó vô tình khiến vòng tay anh càng siết chặt hơn. Lục Cận Ngôn đã thức từ lâu, hoặc có lẽ anh chưa từng ngủ sâu. Anh nới lỏng vòng tay một chút nhưng không buông ra hoàn toàn, đủ để cô xoay người đối diện với anh. Ở khoảng cách gần như thế này, Tô Diệp bắt gặp ánh mắt của anh khi không còn lớp kính gọng vàng che chắn. Đó không phải là ánh mắt hiền lành, bao dung của "anh trai hàng xóm" mà cô vẫn hằng tin tưởng, mà là một đôi mắt mang theo sự xâm lược nồng đậm, sâu thẳm như vực thẳm đen ngòm muốn nuốt chửng lấy cô.

Anh không vội vàng rời giường, đôi mắt ấy cứ thế dán chặt vào khuôn mặt cô, lướt từ hàng mi cong vút xuống đôi môi hơi sưng mọng vì dư âm của cơn sốt. Tô Diệp cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại, sự im lặng của anh lúc này mang một sức ép khủng khiếp. Cô lí nhí gọi tiếng anh Cận Ngôn, định bảo rằng mình đã khỏe và muốn về nhà, nhưng lời chưa kịp thốt ra hết đã bị ngón tay trỏ của anh đặt lên môi chặn lại. Ngón tay anh hơi thô ráp, chậm rãi ve vuốt viền môi cô, một hành động mang tính chất khiêu khích và ám muội rõ rệt.

Lục Cận Ngôn khẽ nhích lại gần, trán anh tì nhẹ vào trán cô. Trong không gian tĩnh lặng, giọng nói khàn đặc của anh vang lên, hỏi cô rằng trong giấc mơ đêm qua cô đã gọi tên ai mà lại nắm chặt tay anh đến vậy. Tô Diệp ngơ ngác, cô không nhớ mình đã mơ thấy gì, nhưng cái cách anh hỏi – vừa như chất vấn, vừa như đang kìm nén một cơn bão lòng – khiến cô run rẩy. Ánh mắt anh lúc này nhìn cô không còn sự tiết chế thường ngày, nó đỏ rực sự thèm khát và chiếm hữu, giống như một thợ săn đang nhìn ngắm con mồi đã hoàn toàn nằm gọn trong bẫy của mình.

Anh cúi đầu, môi anh lướt qua gò má cô, dừng lại ngay sát vành tai nhạy cảm. Anh thì thầm bằng một tông giọng trầm thấp đến run người rằng đừng bao giờ dùng ánh mắt ngây thơ đó để nhìn người đàn ông khác, vì anh không chắc mình có thể tiếp tục đóng vai người anh trai tử tế được bao lâu nữa. Sự thay đổi đột ngột trong thái độ của anh khiến Tô Diệp bàng hoàng nhận ra bấy lâu nay cô đã lầm. Người đàn ông lịch lãm, chuẩn mực này hóa ra chỉ là một lớp mặt nạ hoàn hảo cho một tâm hồn cuồng nhiệt và cực đoan phía sau.

Sợ hãi xen lẫn một chút cảm giác kích thích lạ lùng khiến tim cô đập loạn xạ. Khi anh rời môi khỏi tai cô, ánh mắt ấy một lần nữa khóa chặt lấy cô, như muốn đóng dấu chủ quyền lên từng tế bào. Lục Cận Ngôn mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy tà mị rồi đứng dậy bước vào phòng tắm, để lại một mình Tô Diệp ngẩn ngơ giữa đống ga trải giường hỗn độn. Cô hiểu rằng, ranh giới giữa "anh trai" và "người đàn ông" trong mối quan hệ này đã hoàn toàn đổ vỡ từ khoảnh khắc ánh mắt ấy chạm vào cô.