Thời tiết Bắc Kinh thay đổi đột ngột khi một cơn mưa rào cuối hạ kéo về, mang theo hơi lạnh thấm vào lòng phố thị. Tô Diệp vì mải mê với đống bản vẽ thiết kế mới mà quên mất việc đóng cửa sổ văn phòng, luồng gió lạnh lùa vào khiến cơ thể vốn mỏng manh của cô bắt đầu biểu tình. Đến cuối buổi chiều, đôi gò má cô đã ửng hồng một cách bất thường, đầu óc choáng váng và hơi thở mang theo hơi nóng hầm hập. Khi Lục Cận Ngôn xuất hiện trước cửa văn phòng như thường lệ, anh lập tức nhận ra sự khác lạ qua dáng vẻ mệt mỏi và ánh mắt lờ đờ của cô.
Không đợi cô lên tiếng, Lục Cận Ngôn đã sải bước tới, bàn tay to lớn và mát lạnh của anh áp lên trán cô để kiểm tra nhiệt độ. Chân mày anh khẽ nhíu lại khi cảm nhận được độ nóng đáng lo ngại. Anh không trách mắng cô vì sự bất cẩn, chỉ im lặng cởi chiếc áo vest đắt tiền của mình khoác lên vai cô, rồi bế bổng cô lên bằng một động tác dứt khoát. Tô Diệp yếu ớt định phản kháng bằng cách nói rằng cô có thể tự đi, nhưng anh chỉ trầm giọng bảo cô ngoan ngoãn một chút, nếu không anh sẽ không chỉ dừng lại ở việc bế cô ra xe.
Thay vì về Tô gia, anh đưa cô thẳng về căn penthouse của mình, nơi có đầy đủ trang thiết bị y tế và sự yên tĩnh tuyệt đối. Anh đặt cô nằm xuống chiếc giường lớn bọc ga lụa satin màu xám khói, rồi tự tay tháo đôi giày cao gót và đôi tất lụa cho cô. Những ngón tay dài của anh lướt qua cổ chân nhỏ nhắn, sự tiếp xúc giữa cái lạnh của ngón tay anh và hơi nóng từ cơ thể cô tạo nên một cảm giác run rẩy kỳ lạ. Lục Cận Ngôn gọi bác sĩ riêng đến kiểm tra, sau đó anh đích thân đi vào bếp chuẩn bị nước ấm và khăn lau.
Dưới ánh đèn ngủ vàng dịu, người đàn ông thường ngày hô mưa gọi gió trên thương trường lúc này lại đang kiên nhẫn ngồi bên mép giường, tỉ mỉ nhúng khăn vào nước ấm, vắt khô rồi nhẹ nhàng lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán và cổ cho cô. Khi chiếc khăn chạm vào vùng cổ nhạy cảm, Tô Diệp khẽ rên rỉ một tiếng vì khó chịu do cơn sốt, đôi tay cô vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của anh. Lục Cận Ngôn khựng lại, ánh mắt anh nhìn xuống bờ vai gầy đang run rẩy của cô, một sự xót xa pha lẫn khát khao chiếm hữu bùng lên trong đáy mắt.
Anh đỡ cô dậy để uống thuốc, để cô tựa hoàn toàn tấm lưng mảnh dẻ vào lồng ngực vững chãi của mình. Hơi thở của anh phả bên tai cô, giọng nói trầm thấp dỗ dành cô uống hết cốc nước ấm. Sau khi thuốc bắt đầu có tác dụng, Tô Diệp dần chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng tay cô vẫn nắm chặt lấy tay anh không buông. Lục Cận Ngôn không rời đi, anh nằm xuống cạnh cô, kéo chăn che kín cho cả hai rồi ôm trọn cô vào lòng.
Trong bóng tối tĩnh lặng, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mái tóc thơm mùi tinh dầu của cô, bàn tay không tự chủ được mà vuốt ve dọc theo sống lưng cô qua lớp váy mỏng. Sự chăm sóc của anh không chỉ là trách nhiệm của một người anh trai, mà là sự tận hiến của một người đàn ông đối với báu vật quý giá nhất của đời mình. Cơn sốt nhẹ này vô tình đã thu hẹp mọi khoảng cách, để cô hoàn toàn ỷ lại vào anh, và cũng để anh được thỏa mãn bản năng che chở đầy tính chiếm giữ của mình.