Sau khi bóng dáng của Lâm Triết hoàn toàn biến mất sau cánh cửa, sự im lặng bao trùm lấy văn phòng rộng lớn. Lục Cận Ngôn vẫn chưa buông tay, hơi ấm từ lòng bàn tay anh thấm qua lớp vải mỏng của bộ vest công sở, khiến Tô Diệp cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh không hề nổi giận một cách thô bạo, nhưng chính sự im lặng thâm trầm này mới là thứ khiến cô thấy áp lực hơn cả.
Lục Cận Ngôn khẽ nới lỏng vòng tay, nhưng thay vì lùi lại, anh lại dắt cô ngồi xuống chiếc ghế sofa da mềm mại trong góc phòng. Anh quỳ một gối xuống sàn ngay trước mặt cô, một tư thế vừa như một hiệp sĩ trung thành, vừa như một kẻ thống trị đang nắm giữ toàn bộ không gian của đối phương. Anh cầm lấy đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của cô, nhẹ nhàng dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay mịn màng như để xoa dịu sự hoảng hốt vừa rồi. Giọng anh vang lên, trầm ấm và bao dung như chưa hề có cơn sóng ngầm ghen tuông nào vừa quét qua, bảo rằng anh xin lỗi vì đã để những kẻ không liên quan làm phiền đến thời gian làm việc của cô.
Sự lịch lãm này của anh luôn là thứ vũ khí khiến Tô Diệp không cách nào phản kháng. Anh bắt đầu kiểm tra từng ngón tay cô, như thể muốn xóa sạch mọi dấu vết nếu chẳng may Lâm Triết đã chạm vào. Sau đó, anh rút trong túi áo vest ra một chiếc khăn tay lụa thêu tinh xảo, tỉ mỉ lau đi những hạt bụi không tồn tại trên bàn làm việc của cô, nơi bó hoa hướng dương vừa đặt lên. Từng động tác đều thong thả, quý tộc và mang đầy tính che chở. Anh bảo rằng từ mai sẽ sắp xếp thêm hai nhân viên an ninh trực ở sảnh riêng của cô, không phải để giám sát, mà là để đảm bảo không có bất kỳ điều gì khiến "công chúa" của anh phải nhíu mày.
Tô Diệp nhìn anh, trái tim khẽ lay động trước sự chu đáo đến mức cực đoan này. Cô khẽ lên tiếng bảo rằng anh không cần phải làm quá lên như vậy, cô có thể tự giải quyết được. Lục Cận Ngôn dừng lại, anh ngước mắt lên nhìn cô, đôi mắt thâm trầm như xoáy sâu vào tâm hồn cô. Anh bảo rằng đối với anh, bất cứ thứ gì chạm vào cô mà chưa được sự cho phép của anh đều là chuyện lớn. Câu nói ấy vừa mang theo sự cưng chiều vô hạn, vừa ẩn chứa một lời cảnh báo về sự chiếm hữu độc tài mà anh dành cho cô.
Anh đứng dậy, khẽ đặt một nụ hôn lên trán cô, một nụ hôn mang đầy tính chất vỗ về nhưng lại kéo dài hơi lâu so với bình thường. Sau đó, anh tự tay dọn dẹp lại những tập hồ sơ hỗn loạn trên bàn, giúp cô sắp xếp lại lịch trình làm việc một cách khoa học nhất. Sự bao bọc của anh giống như một tấm lưới lụa, mềm mại, thơm mát nhưng lại vô cùng bền chắc, khiến cô dù muốn cũng không thể và cũng không nỡ thoát ra.
Trước khi rời đi để cô tiếp tục công việc, anh còn không quên nhắc nhở rằng nhà bếp đã chuẩn bị món canh mà cô thích nhất, tối nay anh sẽ đợi cô ở bãi đỗ xe. Ánh mắt anh lúc rời đi vẫn dịu dàng như nước, nhưng trong thâm tâm Lục Cận Ngôn biết rõ, anh đang từng bước xây dựng một pháo đài hoàn hảo quanh cô, nơi mà ngoài anh ra, không một ai có thể bước vào. Sự lịch lãm ấy chính là lớp mật ngọt lịm che đậy cho một khát vọng chiếm giữ điên cuồng đang lớn dần theo từng ngày.