MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChào Em, Thanh Xuân Của AnhChương 6

Chào Em, Thanh Xuân Của Anh

Chương 6

651 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều tại văn phòng làm việc của Tô Diệp bị khuấy động bởi sự xuất hiện của một nhân vật nằm ngoài dự tính. Đó là Lâm Triết, con trai cả của tập đoàn đối thủ vừa thất bại trong dự án đấu thầu. Lâm Triết vốn là bạn học cùng trường đại học với Tô Diệp ở nước ngoài, người đã từng theo đuổi cô ròng rã suốt bốn năm nhưng chưa bao giờ nhận được cái gật đầu. Anh ta bước vào phòng làm việc của cô với một bó hoa hướng dương rực rỡ và nụ cười tự tin, bất chấp việc các nhân viên an ninh đã cố gắng ngăn cản.

Lâm Triết không hề che giấu ý định của mình, anh ta lấy cớ đến để chúc mừng cô nhậm chức và muốn mời cô một bữa tối thân mật để "vừa là bạn cũ, vừa là đối tác tương lai". Tô Diệp cảm thấy vô cùng khó xử, cô lịch sự từ chối và nhắc khéo rằng mình đã có hẹn, nhưng Lâm Triết vẫn kiên trì, thậm chí còn tiến lại gần định nắm lấy tay cô để thuyết phục. Đúng lúc không khí trong phòng đang trở nên gượng gạo, cánh cửa văn phòng một lần nữa được đẩy ra, nhưng lần này không có tiếng gõ cửa.

Lục Cận Ngôn đứng ở ngưỡng cửa, bộ Suit xám đậm càng làm tôn lên vẻ lạnh lùng, xa cách thường thấy. Tuy nhiên, khi ánh mắt anh quét qua bó hoa hướng dương trên bàn và bàn tay của Lâm Triết đang ở rất gần Tô Diệp, không khí trong phòng như giảm xuống dưới độ âm. Không cần một lời đe dọa thô bạo, chỉ bằng phong thái của một kẻ bề trên, anh chậm rãi bước vào, mỗi bước chân nện xuống sàn gỗ đều như gõ vào tâm trí người đối diện.

Anh không thèm nhìn Lâm Triết lấy một cái, thay vào đó, anh đi thẳng đến bên cạnh Tô Diệp, tự nhiên vòng tay qua eo cô và kéo cô sát vào lòng mình. Hành động này mạnh mẽ và dứt khoát hơn hẳn mọi ngày, như một cách khẳng định chủ quyền tuyệt đối. Anh nhìn thẳng vào Lâm Triết bằng đôi mắt thâm trầm, sắc lẹm rồi lên tiếng bằng tông giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực rằng vị thiếu gia đây có vẻ như đã đi nhầm chỗ, và người phụ nữ của anh không có thói quen nhận hoa từ người lạ.

Lâm Triết sượng sùng, cảm nhận được áp lực nghẹt thở tỏa ra từ người đàn ông quyền lực nhất giới tài chính này. Anh ta lắp bắp vài câu xã giao rồi vội vã rời đi, bỏ lại bó hoa nằm trơ trọi trên bàn. Ngay khi cánh cửa khép lại, Lục Cận Ngôn không buông tay khỏi eo cô ngay lập tức. Anh xoay người cô lại đối diện với mình, ánh mắt vốn đã lạnh lẽo giờ đây còn hằn lên những tia đỏ vì ghen tuông được giấu kín.

Anh cầm lấy bó hoa hướng dương, không chút do dự ném thẳng vào thùng rác ngay trước mặt cô. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức Tô Diệp có thể cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong lồng ngực anh. Anh nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình, rồi thì thầm bằng một giọng khàn đặc rằng em thực sự nghĩ anh sẽ để em đi ăn tối với người đàn ông khác sao. Sự lịch lãm thường ngày đã nứt vỡ một mảng lớn, để lộ ra bản tính của một loài thú dữ đang giận dữ vì lãnh thổ bị xâm phạm, khiến Tô Diệp run rẩy nhưng cũng không thể rời mắt khỏi sự cuốn hút nguy hiểm ấy.