MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChào Em, Thanh Xuân Của AnhChương 5

Chào Em, Thanh Xuân Của Anh

Chương 5

721 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai, ánh nắng rạng rỡ xuyên qua rèm cửa lụa trong phòng ngủ của Tô gia. Hôm nay là ngày đầu tiên Tô Diệp chính thức nhậm chức trưởng dự án sau chiến thắng vang dội tại buổi đấu thầu – một kết quả mà ai cũng hiểu là có sự nhúng tay không nhỏ từ "vị cố vấn" tài ba họ Lục. Cô chọn cho mình bộ vest công sở màu kem thanh lịch, vừa giữ được sự chuyên nghiệp nhưng vẫn không làm mất đi nét mềm mại vốn có. Vừa bước xuống sảnh, cô đã thấy quản gia mỉm cười báo rằng xe của Lục tổng đã đợi sẵn ở bên ngoài từ mười phút trước.

Tô Diệp bước ra cổng, chiếc Bentley đen bóng bẩy của Lục Cận Ngôn đã đỗ ngay ngắn. Thay vì ngồi ở ghế sau và để tài xế lái như mọi khi, hôm nay anh lại đích thân ngồi ở vị trí cầm lái. Anh mặc một chiếc sơ mi xanh thẫm, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính, trông phong trần và cuốn hút hơn hẳn vẻ đạo mạo thường ngày. Khi thấy cô, anh bước xuống xe, vòng qua mở cửa cho cô với một sự ân cần khiến các nhân viên làm vườn của Tô gia cũng phải nhìn nhau kinh ngạc.

Trên suốt quãng đường đến tập đoàn Tô Thị, không khí trong xe có chút khác lạ. Lục Cận Ngôn không hỏi về công việc, anh chỉ lặng lẽ chỉnh lại nhiệt độ điều hòa cho phù hợp với cô, rồi tùy ý mở một bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Khi xe dừng trước đèn đỏ, anh đột ngột đưa tay sang, nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc mai bị vướng vào cổ áo của cô. Ngón tay anh hơi thô ráp chạm vào làn da cổ mịn màng, nán lại đó một vài giây lâu hơn cần thiết. Anh nhìn cô, giọng nói trầm thấp bảo rằng hôm nay cô rất đẹp, và anh không hề muốn để cô bước vào tòa nhà kia cho hàng trăm người khác ngắm nhìn.

Chiếc Bentley dừng lại ngay trước cửa chính của Tô Thị vào đúng giờ cao điểm, khi nhân viên đang nườm nượp vào ca sáng. Sự xuất hiện của chiếc xe xa xỉ cùng người đàn ông quyền lực nhất giới tài chính thành phố bước xuống đã tạo nên một làn sóng xầm xì không nhỏ. Lục Cận Ngôn thản nhiên bước vòng sang, một tay đỡ lấy eo Tô Diệp khi cô bước xuống xe, tay kia cầm lấy túi xách giúp cô. Hành động này không chỉ là sự lịch thiệp, mà còn là một đòn tâm lý khẳng định chủ quyền cực kỳ mạnh mẽ đối với bất kỳ ai đang có ý định dòm ngó vị tiểu thư này.

Trước cửa tập đoàn, anh không rời đi ngay mà đứng lại chỉnh lại cổ áo cho cô trước bao nhiêu ánh mắt hiếu kỳ. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô dặn dò rằng chiều nay anh sẽ đến đón cô đi ăn tối, không được tự ý đi về trước. Hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến Tô Diệp hơi co rụt cổ lại, gương mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng trước sự chứng kiến của các đồng nghiệp. Cô lí nhí vâng lời rồi vội vàng bước vào đại sảnh, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng của anh dõi theo bóng lưng mình cho đến khi cánh cửa thang máy khép lại.

Bước vào văn phòng, Tô Diệp thấy trên bàn làm việc của mình đã đặt sẵn một bó hoa hồng Juliet kiêu sa kèm theo một tấm thiệp nhỏ chỉ vỏn vẹn dòng chữ với nét bút cứng cáp của anh rằng chúc mừng ngày làm việc đầu tiên của người phụ nữ của anh. Cụm từ "người phụ nữ của anh" thay vì "em gái" khiến trái tim Tô Diệp hẫng đi một nhịp. Cô bắt đầu hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc bước xuống từ chiếc xe của anh, cuộc đời cô đã không còn lối thoát nào khác ngoài việc bị vây hãm trong sự sủng ái đầy tính toán này.