MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChào Em, Thanh Xuân Của AnhChương 4

Chào Em, Thanh Xuân Của Anh

Chương 4

720 từ · ~4 phút đọc

Sau bữa tiệc tốt nghiệp đầy náo nhiệt, Tô Diệp chính thức bước chân vào bộ phận thiết kế của tập đoàn đá quý Tô Thị. Dù là tiểu thư danh giá, cô vẫn muốn chứng minh thực lực của mình qua dự án đấu thầu quyền khai thác mỏ đá quý mới tại Vân Nam. Tuy nhiên, sự cạnh tranh khốc liệt trên thương trường vượt xa những gì cô được học trên giảng đường. Đối thủ lớn nhất trong dự án này không ai khác chính là những lão làng lão luyện, và người có tiếng nói quyết định lại là đối tác chiến lược lâu năm của Lục Thị.

Sau một tuần quay cuồng với những bản vẽ và báo cáo tài chính mà vẫn chưa tìm được hướng giải quyết, Tô Diệp quyết định tìm đến sự trợ giúp từ "vị cứu tinh" đáng tin cậy nhất của mình. Cô mang theo bản kế hoạch đến văn phòng của Lục Cận Ngôn tại trung tâm tài chính thành phố vào lúc tối muộn, khi ánh đèn sảnh bắt đầu lung linh. Trợ lý của anh dường như đã được dặn dò từ trước, không cần xin thị thị mà trực tiếp dẫn cô lên tầng cao nhất của tòa nhà.

Cánh cửa phòng tổng tài mở ra, Lục Cận Ngôn đang ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị của anh. Thấy cô bước vào, sự sắc sảo trong đôi mắt anh lập tức tan biến, thay vào đó là một vẻ ôn nhu hiếm thấy. Anh tháo kính, nới lỏng nút thắt cà vạt rồi tự tay rót cho cô một ly nước ấm. Tô Diệp bối rối ngồi xuống ghế đối diện, cô bối rối chìa bản kế hoạch ra và lí nhí hỏi rằng anh Cận Ngôn có thể giúp cô xem qua chỗ này không.

Lục Cận Ngôn không cầm lấy bản kế hoạch ngay. Anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn làm việc và đứng ngay sát cạnh cô. Thay vì ngồi xuống ghế bên cạnh, anh lại tựa người vào thành ghế của cô, một tay đặt lên lưng ghế, tay kia chống xuống bàn, tạo thành một tư thế bao vây lấy cô vào giữa. Anh cúi xuống, mái tóc anh gần như chạm vào trán cô khi anh chăm chú đọc từng dòng chữ. Tô Diệp cảm thấy không gian xung quanh bỗng chốc trở nên chật chội, mùi bạc hà quen thuộc từ người anh tỏa ra vây hãm lấy tâm trí cô.

Anh chỉ ra những điểm yếu trong cách đàm phán của cô bằng giọng nói trầm thấp, đều đặn. Tuy nhiên, thay vì chỉ tập trung vào giấy tờ, ngón tay anh lại thỉnh thoảng lướt qua những đầu ngón tay của cô khi anh lật trang. Mỗi lần tiếp xúc da thịt dù là nhỏ nhất cũng khiến Tô Diệp giật mình như có điện giật. Cô ngước mắt lên định cảm ơn, nhưng lại thấy anh cũng đang cúi xuống nhìn mình. Khoảng cách gần đến mức cô có thể đếm được hàng lông mi dài của anh. Anh khẽ cười, một nụ cười không mang theo chút hơi ấm của sự lịch thiệp thường ngày mà mang đậm vẻ trêu chọc, hỏi cô rằng nếu anh giúp cô giành được dự án này, cô định trả ơn anh thế nào.

Tô Diệp bối rối, cô thành thật bảo anh muốn gì cũng được, vì dù sao anh cũng đã giúp cô quá nhiều. Ánh mắt Lục Cận Ngôn bỗng chốc tối sầm lại, sâu thẳm và nóng bỏng. Anh đưa tay lên, ngón cái khẽ vuốt nhẹ dọc theo gò má ửng hồng của cô rồi dừng lại nơi cánh môi đang mấp máy. Anh thì thầm rằng hãy nhớ kỹ lời cô vừa nói, vì anh không thích những món quà vô thưởng vô phạt, anh chỉ muốn thứ gì đó thuộc về riêng cô mà thôi. Câu nói đầy ám muội ấy khiến Tô Diệp sững sờ, cô bắt đầu nhận ra rằng việc tìm đến anh không đơn thuần là tìm sự trợ giúp, mà chính là cô đang tự mình dâng nộp vào miệng "sói".