Trong thế giới của những kẻ ám sát, có một quy luật bất biến: Khi bạn thấy ánh sáng trắng ở cuối đường hầm, đó là lúc bạn nên buông tay. Diệp Lạc đã làm đúng như vậy. Sau khi tự tay kết liễu tên độc tài cuối cùng và nhận về một băng đạn vào ngực, anh đã mỉm cười. Anh mong chờ sự hư vô, một giấc ngủ dài không có tiếng súng, không có mùi máu, và đặc biệt là không có những bản hợp đồng chết chóc.
Thế nhưng, cuộc đời – hay đúng hơn là cái chết – lại thích trêu ngươi anh.
"Cạch. Cạch. Cạch."
Tiếng bánh răng khô khốc rên rỉ vang lên bên tai. Diệp Lạc nhíu mày, cơn đau nhói ở ngực đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác ê ẩm khắp toàn thân như vừa bị một đàn voi giẫm qua. Anh mở mắt, nhưng thứ đập vào nhìn không phải là cổng thiên đàng hay hỏa ngục, mà là một trần nhà loang lổ vết ố vàng, với chiếc quạt trần ba cánh đang quay một cách nhọc nhằn như thể nó sắp rơi xuống đầu anh đến nơi.
Diệp Lạc ngồi bật dậy theo bản năng của một sát thủ tối thượng. Tay anh quờ tìm một con dao, một cây bút chì, hay bất cứ thứ gì có thể dùng để xuyên thủng cuống họng kẻ thù. Nhưng thay vì chạm vào chuôi kiếm lạnh lẽo, tay anh lại nắm chặt lấy... một cái mỏ lết rỉ sét.
– Chết tiệt... – Anh thốt lên, giọng nói khản đặc.
Đây không phải là cơ thể của anh. Đôi bàn tay này đầy những vết chai sạn của thợ máy, không phải vết chai do bóp cò súng. Anh nhìn vào chiếc gương soi mờ đục treo trên vách tường đầy dầu mỡ. Trong gương là một thanh niên tầm hai mươi lăm tuổi, tóc tai bù xù như tổ quạ, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ, và bộ râu lởm chởm cả tuần chưa cạo.
– Mình là... Trần Phong? – Một luồng ký ức xa lạ ùa vào đại não.
Trần Phong, chủ một tiệm sửa chữa đồ gia dụng cũ nằm sâu trong con ngõ nhỏ của Thành phố Ánh Sáng. Một kẻ thất nghiệp tiềm năng, nợ tiền thuê nhà ba tháng, và vừa mới ngất đi vì... nhịn đói để dành tiền mua linh kiện cũ.
Diệp Lạc – giờ là Trần Phong – thở dài thườn thượt. Anh nằm vật xuống chiếc ghế bố ọp ẹp. Nghỉ hưu. Đây chính là nghỉ hưu sao? Một sự tái sinh đầy rẻ tiền. Nhưng thôi cũng được, ít nhất ở đây không ai biết anh là "Vô Diện", sát thủ từng khiến các nguyên thủ quốc gia phải run rẩy. Anh sẽ sống một đời bình lặng, sửa vài cái nồi cơm điện, ăn mì tôm qua ngày, và chết vì tuổi già. Đó là giấc mơ xa xỉ nhất mà anh từng nghĩ đến.
Nhưng cuộc đời thanh thản của anh kéo dài chưa đầy năm phút.
Uỳnh!
Một tiếng nổ chấn động khiến mặt đất rung chuyển. Chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính treo trên tường – thứ duy nhất trông có vẻ đáng giá trong tiệm – rơi xuống, trúng ngay ngón chân cái của Phong.
– Á... Cái định mệnh! – Anh nhảy dựng lên, ôm chân rên rỉ.
Bên ngoài cửa tiệm, khói bụi mịt mù. Một bóng người rực lửa từ trên trời hạ cánh xuống giữa con phố hẹp, làm nát bấy nắp cống và bắn nước thải tung tóe vào tấm biển hiệu "Sửa chữa gia dụng Phong Trần" của anh.
Đó là một gã đàn ông mặc bộ đồ bó sát màu đỏ chói chang, cơ bắp cuồn cuộn như lực sĩ thể hình, và mái tóc vuốt gel cứng ngắc bất chấp sức gió. Gã đang cầm một chiếc điện thoại gắn trên gậy tự sướng, cười rạng rỡ trước camera.
– Chào các fan của Hỏa Quyền Justin! Hôm nay chúng ta lại gặp nhau trong một phi vụ cứu lý tưởng! Các bạn thấy không? Chỉ một cú đấm vừa rồi, tôi đã ngăn chặn được một vụ... ờ... một vụ cướp tiệm tạp hóa! Hãy nhấn Like và Donate cho tôi để tôi có thêm năng lượng bảo vệ công lý nhé!
Phong nhìn ra ngoài. "Vụ cướp" mà gã nói thực chất là một đứa bé vừa trộm một ổ bánh mì vì quá đói. Giờ đây, đứa bé đang nằm run rẩy dưới hố sâu mà cú hạ cánh của gã "Anh hùng" tạo ra, còn ổ bánh mì thì đã biến thành một mẩu than đen thui.
– Công lý? – Phong lẩm bẩm, đôi mắt lờ đờ của anh thoáng qua một tia lạnh lẽo. – Công lý bây giờ rẻ rúng thế sao?
Anh cúi xuống nhặt chiếc đồng hồ quả lắc lên. Điều kỳ quái xảy ra: Chiếc đồng hồ không còn chạy nữa, kim giây đứng yên, nhưng trên mặt kính lại hiện ra những dòng chữ bằng máu, chỉ mình anh thấy được:
[MỆNH LỆNH HỆ TRỌNG] Mục tiêu: "Anh hùng" hạng C – Hỏa Quyền Justin. Tội trạng: Phá hoại tài sản công cộng, lạm dụng sức mạnh, làm phiền giấc ngủ của Sát thủ tối thượng. Phần thưởng: 1 năm sống yên bình và sửa xong chiếc nồi cơm điện của bà cụ sát vách. Hình phạt nếu từ chối: Tiệm sửa đồ sẽ bị phá sản trong 24 giờ tới do nợ thuế.
Phong nhìn dòng chữ, rồi nhìn gã Anh hùng đang múa may quay cuồng bên ngoài, rồi lại nhìn cái nồi cơm điện nát bấy trên bàn.
– Tôi chỉ muốn nghỉ hưu thôi mà... – Anh thở dài, tay siết chặt cái mỏ lết rỉ sét. – Nhưng mà, làm hỏng giấc ngủ của tôi thì thực sự là một trọng tội đấy, Justin ạ.
Trần Phong lững thững bước ra cửa, miệng ngáp một cái dài thượt, tay cầm theo một cái vỏ chuối vừa bóc từ bữa sáng dở dang. Một huyền thoại đã bắt đầu lại theo cách không thể ngớ ngẩn hơn