Trần Phong đứng tựa lưng vào khung cửa gỗ đã mục mòn, tay cầm chiếc vỏ chuối còn dính chút thịt quả, đôi mắt lờ đờ nhìn gã "Anh hùng" đang diễn trò trước đám đông. Justin – kẻ tự xưng là Hỏa Quyền – đang gồng mình khiến những tia lửa bắn ra từ nanh vuốt thép trên tay, miệng không ngừng kêu gọi mọi người hãy nhấn vào đường link ủng hộ trên trang cá nhân.
Giữa sự ồn ào ấy, một bóng dáng nhỏ nhắn len lỏi qua đám đông, tay cầm chiếc máy ảnh DSLR to tướng, miệng liên tục lẩm bẩm: – Tránh ra, cho tôi mượn đường! Phóng viên báo Sự Thật Thành Phố đây! Một vụ bê bối dàn dựng nữa sao? Nhất định mình phải bắt được khoảnh khắc này!
Đó là Hạ Vy. Cô nàng đeo kính cận dày cộm, mồ hôi nhễ nhại, trông giống một con thỏ nhỏ đang cố gắng chen chân vào hang cáo. Cô dừng lại ngay cạnh Trần Phong, vô tình giẫm lên đôi dép tổ ong của anh.
– Ôi, xin lỗi anh! – Hạ Vy nói nhanh, mắt vẫn không rời khỏi Justin. – Anh có thấy lúc nãy gã đó phóng hỏa trước rồi mới "cứu" đứa bé không?
Phong cúi xuống nhìn vết bẩn trên dép, rồi lại nhìn cô gái nhiệt huyết đến mức ngây ngô này. Anh thở dài: – Cô phóng viên ạ, ở đây ai cũng thấy, nhưng ai cũng sợ cái nắm đấm lửa đó. Tốt nhất là cô nên lo cho cái máy ảnh của mình đi, nó sắp hết pin rồi đấy.
Hạ Vy giật mình kiểm tra máy ảnh, rồi nhìn Phong với vẻ nghi ngờ: – Sao anh biết? Mà anh là ai? Nhìn anh... giống như người vừa ngủ dậy từ thập kỷ trước vậy.
– Tôi là thợ sửa nồi cơm điện. – Phong đáp cụt ngủn, rồi quay người đi vào trong bóng tối của cửa tiệm.
Màn "dọn dẹp" cấp 1: Nghệ thuật của sự ngẫu nhiên
Bên ngoài, Justin bắt đầu màn kết thúc livestream. Gã định thực hiện một cú nhảy ngoạn mục từ trên không trung xuống chiếc mô tô phân khối lớn của mình để tạo hình ảnh cực ngầu.
– Tạm biệt các fan yêu quý! Hãy nhớ, công lý luôn rực cháy như... – Justin hét lên đầy hào sảng.
Gã bật nhảy. Một cú nhảy hoàn hảo, nếu như không có một "tai nạn" nhỏ xảy ra.
Trước đó 30 giây, Trần Phong đã lững thững đi ra lối sau, tay cầm chiếc mỏ lết. Anh nhẹ nhàng vặn lỏng một chiếc ốc ở vòi nước cứu hỏa gần đó, đúng lúc gã Justin đang lấy đà. Nước bắt đầu rò rỉ, làm ướt một mảng gạch men vốn đã rêu phong.
Và cái vỏ chuối? Phong không vứt nó xuống đất một cách tùy tiện. Anh ném nó vào đúng quỹ đạo mà gió từ chiếc quạt tản nhiệt của gã Justin thổi ra. Chiếc vỏ chuối bay một vòng tuyệt đẹp, đáp xuống ngay vị trí nước rò rỉ.
Xoạch!
Justin hạ cánh. Chân trái gã chạm đúng mảng nước, chân phải đạp lên vỏ chuối. Theo định luật vật lý, toàn bộ khối cơ bắp 100kg của gã mất trọng tâm. Thay vì đáp xuống yên xe mô tô, gã lao thẳng đầu vào thùng rác bằng sắt bên cạnh.
Rầm!
Tiếng kim loại va chạm vang dội cả con phố. Một cái nắp thùng rác bay lên cao, xoay vài vòng rồi rơi xuống, "khóa" chặt đầu gã Justin bên trong thùng rác đầy vỏ tôm và nước thải sinh hoạt. Livestream vẫn đang chạy. Hàng triệu người xem chứng kiến "Anh hùng rực lửa" đang vùng vẫy trong rác rưởi, mông chổng lên trời.
Kết thúc chương: Sự nghi ngờ chớm nở
Đám đông im bặt trong ba giây, sau đó là những tiếng cười rộ lên. Hạ Vy nhanh tay chớp lấy khoảnh khắc "vàng" này. Cô sướng rơn, nhưng rồi chợt khựng lại.
Cô quay sang phía cửa tiệm sửa đồ gia dụng. Trần Phong vẫn đứng đó, tay đang lau chiếc mỏ lết bằng một mảnh giẻ bẩn, khuôn mặt không chút biểu cảm, lại còn ngáp thêm một cái nữa.
– Này anh thợ sửa đồ! – Hạ Vy chạy tới. – Anh có thấy cái vỏ chuối đó từ đâu bay ra không? Nó như thể có cánh ấy!
Phong nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm trong một giây khiến Hạ Vy lạnh sống lưng, rồi anh lập tức trở lại vẻ lờ đờ: – Tôi đã bảo là cô nên đi dọn rác giúp khu phố mà. Ở đây nhiều chuột lắm, chúng nó tha vỏ chuối đi khắp nơi đấy.
Hạ Vy nhìn theo bóng lưng Phong đi vào trong tiệm. Một linh cảm nghề nghiệp mách bảo cô rằng: Gã thợ sửa đồ này chắc chắn có vấn đề.
Trong khi đó, chiếc đồng hồ quả lắc trong tiệm khẽ tích tắc một nhịp. Trên mặt kính hiện lên dòng chữ:
[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH] Phần thưởng: 1 năm thọ mệnh đã được cộng. Nồi cơm điện của bà cụ đã tự sửa xong. Lưu ý: Cô phóng viên kia sẽ là rắc rối lớn của ngươi.
Phong thở dài, cầm bát mì tôm không người lái trên bàn lên: – Phiền phức thật mà...