MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChết Đi Nhé, Anh Hùng!Chương 3: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI VÀ BÁT MÌ TÔM "SÁT THỦ"

Chết Đi Nhé, Anh Hùng!

Chương 3: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI VÀ BÁT MÌ TÔM "SÁT THỦ"

982 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng ở con ngõ nhỏ thuộc Thành phố Ánh Sáng luôn bắt đầu bằng mùi khói xe rẻ tiền, tiếng rao của những người bán hàng rong và âm thanh cọc cạch của chiếc cửa cuốn rỉ sét tại tiệm sửa đồ gia dụng Phong Trần.

Diệp Lạc – hay bây giờ là Trần Phong – uể oải vươn vai. Sau khi gạch tên gã Hỏa Quyền Justin ra khỏi danh sách của chiếc đồng hồ quả lắc, anh cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn đôi chút. Một năm thọ mệnh được cộng thêm không khiến anh vui bằng việc cái nồi cơm điện của bà cụ sát vách đã tự động "khỏi bệnh" một cách thần kỳ. Ít nhất thì anh sẽ không phải nghe bà cụ càm ràm suốt ba tiếng đồng hồ về việc "thanh niên thời nay chẳng làm nên trò trống gì".

Nhưng sự yên bình của một sát thủ nghỉ hưu thường ngắn chẳng tày gang.

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Tiếng đập cửa mãnh liệt khiến bụi từ trần nhà rơi xuống lả tả, đậu ngay vào bát mì tôm mà Phong vừa mới chế nước sôi. Anh nhìn những sợi mì đang trương lên, rồi nhìn cánh cửa, một tia sát khí thoáng qua trong đôi mắt lờ đờ nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ mặt ngái ngủ kinh điển.

– Ai đấy? Tiệm chưa mở cửa... – Phong làu bàu.

– Là tôi! Hạ Vy đây! Phóng viên báo Sự Thật! Mở cửa nhanh lên, tôi có việc hệ trọng cần trao đổi với anh!

Phong thở dài, với tay kéo sợi dây thừng buộc vào chốt cửa (một cơ quan nhỏ anh mới chế lại tối qua). Cánh cửa cuốn từ từ kéo lên, lộ ra khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích của Hạ Vy. Cô nàng hôm nay diện một bộ đồ năng động, vai vẫn vác chiếc máy ảnh DSLR, tay cầm một xấp ảnh vừa mới rửa xong.

– Anh Phong! Nhìn đi! – Cô xông vào tiệm, trải những tấm ảnh lên chiếc bàn đầy dầu mỡ của anh. – Tôi đã thức cả đêm để phóng to những tấm ảnh này. Anh nhìn vào góc này xem, cái vỏ chuối đó... nó không thể tự nhiên bay vào quỹ đạo đó được. Có người đã tác động vật lý vào nó!

Phong liếc nhìn tấm ảnh. Kỹ thuật chụp của cô nàng khá tệ, nhưng bản năng của một phóng viên thực tập thì lại nhạy bén đến mức phiền phức. Trong ảnh, cái vỏ chuối trông giống như một vật thể bay không xác định (UFO) đang thực hiện một cú ngoặt điêu luyện trước khi hạ cánh dưới chân Justin.

– Cô phóng viên này, cô đọc truyện kiếm hiệp nhiều quá rồi đấy. – Phong thản nhiên cầm bát mì lên, húp một ngụm nước dùng. – Đó gọi là khí động học. Gió từ quạt tản nhiệt của gã đó mạnh như thế, vỏ chuối không bay mới là lạ.

– Không! Anh đừng có lừa tôi! – Hạ Vy chống nạnh, mặt sát vào mặt Phong. – Tôi đã kiểm tra lại, lúc đó hướng gió thổi ra phía ngoài đường, nhưng cái vỏ chuối lại bay ngược vào trong. Và quan trọng nhất...

Cô đưa ra một tấm ảnh khác, chụp cận cảnh vòi nước cứu hỏa.

– Vết vặn trên chiếc ốc này rất mới. Nó không phải bị rỉ sét tự nhiên, mà bị vặn bởi một lực cực kỳ chính xác. Thành phố này đang có một "Sát thủ bóng ma" chuyên trị những Anh hùng biến chất. Và tôi tin chắc gã đó... hiện đang lẩn trốn quanh khu vực này.

Phong suýt nữa thì sặc mì. Anh đặt bát xuống, nhìn thẳng vào mắt Hạ Vy. Một giây đó, Hạ Vy cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Ánh mắt của gã thợ sửa đồ này đột ngột trở nên sâu thăm thẳm, sắc lẹm như lưỡi dao có thể nhìn thấu tâm can cô. Nhưng chỉ chớp mắt, gã lại quay về vẻ lôi thôi lếch thếch.

– Vậy thì chúc cô sớm tìm được gã đó và xin chữ ký nhé. Còn bây giờ, cô đang làm phiền bữa sáng của tôi đấy. – Phong chỉ vào chiếc ghế gỗ hỏng chân duy nhất trong tiệm. – Nếu rảnh thì ngồi xuống đó mà đợi, nhưng đừng có chạm vào mấy món đồ khách gửi.

Hạ Vy không những không bỏ đi mà còn hí hửng ngồi xuống. Cô lôi trong túi ra một chiếc laptop màn hình đã vỡ một góc.

– Tiện thể, anh sửa giúp tôi cái này luôn đi. Nó bị hỏng sau khi tôi bị đám fan của Justin xô đẩy. Tôi sẽ trả tiền bằng cách... giúp anh dọn dẹp cái tiệm đầy rác này!

Phong nhìn cái laptop, rồi nhìn cô nàng phóng viên đang tự tiện cầm chổi quét rác (mà thực chất là đang dòm ngó khắp các ngóc ngách để tìm bằng chứng). Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời nghỉ hưu của mình chính thức có thêm một "ký sinh trùng" cứng đầu.

Trong góc tối, chiếc đồng hồ quả lắc khẽ rung nhẹ. Một dòng chữ mới lại hiện ra:

[MỆNH LỆNH TIẾP THEO] Mục tiêu: "Thép Vạn Cân" Tanker. Địa điểm: Chợ dân sinh phía Đông. Yêu cầu: Kết liễu sự nghiệp của hắn mà không để cô nàng phóng viên kia chụp được mặt. Phần thưởng: Một bộ linh kiện máy tính đời mới (Để sửa cái laptop của cô ta cho nhanh, đỡ phiền).

Phong nhìn dòng chữ, rồi nhìn Hạ Vy đang hăng hái quét dọn, miệng lẩm bẩm về "công lý và sự thật". Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa mỉa mai nửa thú vị.

– Thôi được rồi, cô phóng viên. Để xem cô theo đuổi "sự thật" được bao lâu.