Thành phố Ánh Sáng chưa bao giờ thực sự sáng đối với những người sống ở khu Chợ Đông. Nơi đây là tập hợp của những mảng màu xám xịt: màu của bùn đất sau cơn mưa, màu của những sạp hàng cũ kỹ và màu của nỗi sợ hãi hiện rõ trên mặt những tiểu thương nghèo.
Hôm nay, không khí ở chợ đặc quánh hơn thường lệ. Lý do không nằm ở cái nắng gắt của buổi trưa, mà nằm ở gã khổng lồ đang đứng giữa ngã tư chợ – "Thép Vạn Cân" Tanker.
Hắn cao gần hai mét, bộ giáp titan lấp lánh dưới ánh mặt trời, mỗi bước đi của hắn khiến những sạp hàng xung quanh rung rinh. Tanker không bắt cướp, hắn đang "thu thuế bình an".
– Bà già, tuần này sạp rau của bà bán chạy đấy chứ? – Giọng hắn ồm ồm như tiếng động cơ hỏng, tay cầm lấy một bó rau muống rồi bóp nát vụn. – Phí bảo hộ tăng thêm 10% vì... dạo này tôi thấy khu này có vẻ kém an ninh.
Cách đó không xa, núp sau một thùng gỗ đựng trái cây, Hạ Vy đang lia máy ảnh liên tục, hơi thở dồn dập: – Tên khốn! Hắn lại dùng danh nghĩa Anh hùng để trấn lột. Anh thấy không Phong? Đây là "công lý" mà người dân phải chịu đựng đấy!
Người đang bị Hạ Vy gọi tên – Trần Phong – lúc này đang ngồi xổm cạnh một chiếc xe tải cũ nát chở đầy dừa khô. Anh đang đeo chiếc kính bảo hộ lấm lem dầu mỡ, tay cầm mỏ lết loay hoay với gầm xe, trông như một gã thợ sửa xe dạo đi lạc vào hiện trường vụ án.
– Tôi chỉ thấy cái xe này sắp hỏng phanh đến nơi rồi. – Phong đáp, giọng nhừa nhựa như buồn ngủ. – Cô phóng viên, nếu muốn sống thọ thì lùi lại mười mét đi. Chỗ này... phong thủy không tốt.
Màn "dàn dựng" của bóng ma
Thực tế, đôi tay của Phong dưới gầm xe đang chuyển động với tốc độ mà mắt thường của Hạ Vy không bao giờ bắt kịp. Anh không sửa phanh, anh đang "điều chỉnh" nó. Với một cú búng tay nhẹ vào sợi dây cáp đã mòn, anh tính toán chính xác độ dốc của con phố và trọng lượng của 500 quả dừa trên thùng xe.
Trong đầu anh lúc này không phải là những con ốc vít, mà là một bản đồ vector phức tạp. Vị trí của Tanker: 12 mét phía trước. Độ dốc: 15 độ. Thời gian dây phanh đứt hoàn toàn: 45 giây nữa.
– Này anh thợ kia! Làm gì ở đó thế hả? – Một tên đàn em của Tanker hét lên, tiến về phía Phong.
Phong đứng dậy, phủi phủi bộ đồ bảo hộ bẩn thỉu, mặt ngây ngô: – Dạ, tôi thấy cái xe này bị rò rỉ dầu, định giúp bác tài vặn lại cái ốc... Mà hình như tôi vặn lầm sang cái khác rồi.
Đúng lúc đó, từ đầu dốc, chiếc xe tải bỗng rùng mình. Tiếng kim loại đứt lìa "pựt" một cái thanh tao như tiếng dây đàn. Chiếc xe bắt đầu trôi tự do.
Sự trừng phạt ngọt ngào (và đầy nước dừa)
Tanker lúc này đang mải mê túm cổ một ông lão bán cá để dọa nạt. Hắn tự tin vào bộ giáp titan của mình đến mức dù có nghe thấy tiếng la hét xung quanh, hắn cũng chẳng buồn quay đầu lại. Với hắn, hắn là "vạn cân", chẳng thứ gì ở cái chợ rách nát này có thể làm hắn xước da.
Rầm!
Chiếc xe tải lao thẳng vào đuôi xe mô tô bọc thép của Tanker đang đỗ gần đó. Cú va chạm tạo ra một lực đòn bẩy khủng khiếp. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Do phanh bị "vặn lầm", chiếc xe không dừng lại mà xoay ngang một góc 90 độ, khiến toàn bộ số dừa trên thùng xe đổ xuống như một cơn mưa thiên thạch.
Bộp! Chát! Bộp!
Hàng trăm quả dừa, dưới tác động của trọng lực và tốc độ, lao thẳng vào những khớp nối yếu nhất trên bộ giáp của Tanker – những vị trí mà chỉ có sát thủ hàng đầu mới nhận ra. Một quả dừa trúng ngay ót, khiến gã khổng lồ tối sầm mặt mày. Quả thứ hai trúng vào khoeo chân, khiến hệ thống trợ lực của bộ giáp bị kẹt cứng.
Kết quả là: Gã Anh hùng hạng B oai vệ gục xuống, bị vùi lấp dưới một núi dừa khô, đầu đập thẳng vào khay cá của ông lão lúc nãy, người đầy nhớt và mùi tanh của mật cá.
Hạ Vy đứng ngây người, máy ảnh suýt rơi khỏi tay: – Lại... lại là tai nạn? Không thể nào!
Cô quay sang tìm Trần Phong, nhưng gã thợ sửa đồ đã biến mất từ lúc nào. Khi cô chạy về phía cửa tiệm cũ ở đầu chợ, cô thấy Phong đang bình thản ngồi trên một thùng xốp, tay cầm một quả dừa đã được đục lỗ sẵn (không biết lấy từ đâu), thong dong hút nước.
– Ơ... anh... sao anh ở đây nhanh thế? – Hạ Vy thở hổn hển.
– Xe tải đổ dừa thì dừa bay khắp nơi thôi. Tôi nhặt được một quả này. – Phong đưa quả dừa cho cô. – Uống đi cho hạ hỏa, cô phóng viên. Nhìn mặt cô như sắp cháy đến nơi rồi đấy.
Hạ Vy nhìn quả dừa, rồi nhìn đống hỗn loạn đằng sau, trong lòng dấy lên một sự nghi ngờ khủng khiếp. Cô tiến lại gần Phong, nheo mắt hỏi: – Anh Phong, anh có biết là lúc nãy, ngay trước khi xe trôi, tôi thấy anh... cười không?
Phong khựng lại một nhịp, rồi lập tức ngáp dài: – Cô nhìn nhầm rồi. Tôi đang mếu đấy. Cái mỏ lết của tôi bị kẹt dưới gầm xe kia rồi, hôm nay coi như làm không công.
Trong lúc đó, chiếc đồng hồ quả lắc trong túi áo Phong khẽ rung lên. Một dòng chữ đỏ rực hiện ra:
[HẠNH PHÚC NHỎ NHOI] Mục tiêu Tanker: Nhập viện 3 tháng. Danh tiếng: Sụp đổ (Ảnh chụp mặt gã cắm vào khay cá đang viral trên mạng). Phần thưởng: Một bộ Tua-vít đa năng siêu bền và 2 năm tuổi thọ. Cảnh báo: Hạ Vy bắt đầu nghi ngờ về "nụ cười" của ngươi. Hãy cẩn thận.