MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChết Đi Nhé, Anh Hùng!Chương 5: NHỮNG KẺ ĐI TRONG ĐÊM

Chết Đi Nhé, Anh Hùng!

Chương 5: NHỮNG KẺ ĐI TRONG ĐÊM

1,068 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ "tai nạn dừa" tại Chợ Đông, tên tuổi của Tanker không phải biến mất, mà nó rực sáng theo một cách nhục nhã nhất trên khắp các trang mạng xã hội. Bức ảnh gã anh hùng titan cắm mặt vào khay cá nục của Hạ Vy đã đạt kỷ lục lượt chia sẻ. Thế nhưng, trong khi cả thành phố đang cười nhạo, thì tại một góc tối của Hiệp hội Anh hùng, những đôi mắt lạnh lẽo đã bắt đầu nheo lại.

Trần Phong không quan tâm đến mạng xã hội. Anh đang bận rộn với một việc quan trọng hơn: cố gắng gắn lại cái lò xo của chiếc đồng hồ quả lắc đang dở chứng.

"Cạch. Cạch."

– Ngươi có thể thôi cằn nhằn bằng tiếng bánh răng được không? – Phong thì thầm với chiếc đồng hồ. – Ta đã làm theo mệnh lệnh rồi mà.

Chiếc đồng hồ rung lên, mặt kính mờ ảo hiện ra dòng chữ:

[CẢNH BÁO] Ánh mắt của kẻ săn mồi đã hướng về tiệm sửa đồ. Ngươi định dùng cái mỏ lết rỉ sét đó để đấu với "Ảnh Tử" sao?

Phong khựng lại. Ánh mắt lờ đờ thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự sắc lạnh đến đáng sợ. Anh khẽ liếc qua khe cửa sổ. Phía bên kia đường, dưới bóng đổ của một tòa nhà cao tầng, có một sự xao động nhỏ của không khí mà chỉ những kẻ đã kinh qua hàng nghìn trận ám sát mới nhận ra.

"Ảnh Tử" Night-Walk – kẻ chuyên đi trong bóng tối để dọn dẹp những "rắc rối" cho Hiệp hội – đã đến.

Sự xuất hiện của bóng ma thứ hai

Nhưng rắc rối của Phong chưa dừng lại ở đó.

"Rầm!"

Cánh cửa tiệm bị đẩy mạnh. Hạ Vy bước vào với một túi đồ ăn vặt lớn và vẻ mặt không thể đắc ý hơn. Cô đặt bộp túi bánh xuống bàn, làm mấy con ốc vít của Phong bay tứ tung.

– Anh Phong! Anh nổi tiếng rồi! – Cô hét lên. – Tấm ảnh của tôi được tòa soạn chọn làm ảnh bìa. Họ còn khen tôi có "góc nhìn thiên tài" khi dự đoán được quỹ đạo rơi của đống dừa. Anh thấy tôi giỏi không?

Phong nhìn cô phóng viên đang hớn hở, rồi lại nhìn ra bóng tối ngoài cửa sổ. Anh biết, nếu Night-Walk ra tay bây giờ, Hạ Vy sẽ là người đầu tiên chịu vạ lây.

– Này cô phóng viên, hôm nay tôi đóng cửa sớm. Cô về đi. – Phong nói, giọng trầm xuống một tông.

– Ơ, sao lại về? Tôi còn định mời anh đi ăn mừng mà! Với lại cái laptop của tôi... – Hạ Vy ngơ ngác.

– Về. Ngay. – Phong nhìn thẳng vào mắt cô.

Lần này, Hạ Vy không thấy gã thợ sửa đồ lười biếng nữa. Cô thấy một điều gì đó rất giống với sự tử thần. Sự nghiêm túc đột ngột của Phong khiến cô rùng mình. Không kịp cãi lại, cô lầm bầm vài câu rồi thu dọn máy ảnh đi ra cửa.

Màn trình diễn của "Vô Diện"

Ngay khi bóng dáng Hạ Vy khuất sau đầu ngõ, bầu không khí trong tiệm đột ngột giảm xuống vài độ. Một bóng đen quánh đặc từ góc tường từ từ trồi lên, hóa thành một gã gầy gò, mặc bộ đồ bó đen tuyền, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc.

– Trần Phong... hay ta nên gọi ngươi là kẻ đứng sau những "tai nạn"? – Giọng của Night-Walk rít qua kẽ răng. – Hiệp hội không thích những kẻ làm loạn cuộc chơi của họ.

Phong vẫn đứng yên quay lưng về phía gã, tay vẫn cầm chiếc tua-vít: – Tôi chỉ là thợ sửa đồ cũ. Anh tìm nhầm người rồi.

– Nhầm hay không, cứ cắt đứt gân tay ngươi là biết ngay! – Night-Walk biến mất vào bóng tối, thanh đoản kiếm đen kịt vung ra nhằm thẳng vào gáy Phong.

Phong không quay lại. Anh chỉ nghiêng đầu một góc 2 độ – đúng bằng quỹ đạo mà lưỡi kiếm sẽ đi qua. Cùng lúc đó, tay trái anh gạt nhẹ một chiếc cần sa-tăng trên chiếc máy giặt cũ bên cạnh.

Xoạch!

Dây curoa của máy giặt bị đứt, bung ra như một sợi roi thép, quất mạnh vào khoảng không gian mà Night-Walk vừa xuất hiện.

– Cái gì? – Tên sát thủ hạng B kinh ngạc.

Gã định lùi lại vào bóng tối, nhưng Phong đã tính trước. Anh đá nhẹ vào một can dầu máy bị rò rỉ dưới sàn. Night-Walk giẫm phải dầu, bước chân loạng choạng. Chớp lấy cơ hội, Phong cầm chiếc tua-vít, không đâm, mà chỉ gõ nhẹ vào một bảng mạch hở điện trên tường.

Xẹt! Đoàng!

Một luồng điện cao thế chạy thẳng qua vũng dầu máy (vốn chứa đầy mạt sắt từ việc mài dao). Night-Walk hét lên một tiếng đau đớn khi luồng điện chạy khắp cơ thể gã thông qua bộ đồ bó có chứa sợi dẫn điện.

– Tai nạn thôi mà. – Phong thản nhiên nói, giọng vẫn ngái ngủ. – Ai bảo anh đứng vào chỗ rò điện làm gì?

Night-Walk ngã quỵ, hơi khói bốc lên từ bộ đồ. Gã nhìn Phong với ánh mắt kinh hoàng trước khi cố gắng dùng chút sức tàn để biến mất vào bóng tối để tháo chạy.

Phía sau màn kịch

Bên ngoài cửa sổ, Hạ Vy thực chất... chưa hề về. Cô tò mò quay lại vì quên mất túi bánh, và đã chứng kiến một phần cảnh tượng qua khe cửa. Dù không thấy rõ chuyển động của Phong, nhưng cô thấy gã sát thủ mặt nạ bạc vừa vào tiệm đã bị "giật điện" và ngã lăn quay.

– Anh ta... anh ta thực sự có "vận khí" đáng sợ đến thế sao? – Hạ Vy lẩm bẩm, tim đập liên hồi.

Bên trong, Phong thở dài, nhặt lại chiếc tua-vít. Chiếc đồng hồ quả lắc lại hiện chữ:

[NHIỆM VỤ CẬP NHẬT] Night-Walk đã trốn thoát, nhưng "mầm mống" đã được gieo. Mục tiêu tiếp theo: Lẻn vào trụ sở Hiệp hội để xóa dấu vết của bản thân. Phần thưởng: Một giấc ngủ không mộng mị trong 12 tiếng.

Phong nhìn bát mì tôm đã nguội lạnh của mình, lẩm bẩm: – Nghỉ hưu kiểu này... chắc tôi chết vì kiệt sức trước khi kịp già mất.